Thursday, 30 October 2014

TIỀN - VŨ KHÍ - VÀ NHÂN QUYỀN (FB Tran Thu Nam)





31-10-2014

Vừa qua, tôi và Luật sư Hà Huy Sơn được mời dùng bữa sáng với Ông Tom Malinowski - Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động. Qua câu chuyện trong bữa sáng, tôi nhận thấy Hoa Kỳ đã sẵn sàng nâng tầm quan hệ với Việt Nam về mọi mặt. Đặc biệt sắp tới lệnh cấm vận về vũ khí sát thương có thể được gỡ bỏ, Hiệp định TPP có thể được thông qua (chúng ta có thể có cả súng và tiền). Tuy nhiên, vẫn còn một số vấn đề phía VN chưa đáp ứng được, trong đó vấn đề về nhân quyền và công đoàn độc lập đang là một rào cản lớn.

Luật sư Trần Thu Nam (bên phải) khi tham gia phiên tòa bào chữa cho Bùi Hằng

Ông Tom Malinowski nói “khuyến khích Việt Nam sớm phê chuẩn Công ước chống Tra tấn và Công ước về Quyền của những người bị khuyết tật”, ngoài ra ông Tom Malinowski băn khoăn tại sao Quyền im lặng là một trong những quyền cơ bản của con người được ghi nhận trong Công ước về Quyền dân sự và chính trị mà VN đã tham gia, tại sao cho đến nay Quyền im lặng này chưa được cụ thể hoá trong luật của VN, sắp tới sửa đổi luật tố tụng hình sự quyền này có được công nhận không? Ngoài ra, quyền im lặng cũng được ghi nhận trong Công ước chống tra tấn, kể cả luật pháp VN không ghi chi tiết nhưng quyền này đã có và phải được áp dụng tại VN. Ông Tom Malinowski cũng quan tâm đến quyền lập hội và các quyền con người khác ở VN và sẽ khuyến khích VN tôn trọng các quyền con người này.

Ông Tom Malinowski - Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động

Ông Tom Malinowski có nói một câu mà tôi rất quan tâm đó là, Chính phủ Mỹ quan tâm đặc biệt đến các luật sư hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ nhân quyền và đây là mối quan tâm số một của họ về nhân quyền tại VN.

Sau buổi trò chuyện, tôi vừa mừng, vừa lo. Mừng vì nhân quyền ở VN được quan tâm hơn, các luật sư có hoạt động bảo vệ nhân quyền được quan tâm hơn trước. Nhưng cũng lo, vì luật sư nhân quyền sẽ bị những người không thích nhân quyền ở VN gây khó khăn, sách nhiễu...

Quyền con người là một tất yếu, không ai có thể bị tước bỏ quyền con người một cách trái pháp luật.

Từ khi VN tham gia Hội đồng nhân quyền Liên Hợp quốc, quyền con người ở VN càng được quốc tế chú ý hơn. Việt Nam chúng ta cần phải chú ý, bảo vệ, tôn trọng quyền con người hơn, chúng ta không thể nói một đằng làm một nẻo. Quốc tế họ không phải ngô ngọng đến mức tin ngay vào lời nói của chúng ta nếu chúng ta nói mà không làm.

Sắp tới, các Đại sứ quán Châu âu tiếp tục tổ chức buổi trao đổi về các quyền hợp pháp và quy trình thủ tục pháp lý trong bối cảnh Kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) đối với Việt Nam. Tôi vinh dự cùng một số luật sư khác được tham dự buổi trao đổi, tôi hi vọng không bị gây khó khăn gì khi đến buổi trao đổi này.

Chúng ta muốn hội nhập quốc tế, muốn phát triển kinh tế, muốn có vũ khí thì quyền con người cần được cải thiện hơn nữa. Hi vọng, VN ngày càng tươi sáng và sớm thoát Trung cộng!

Trân trọng!

Trần Thu Nam

P/s: Vội phục vụ con gái nên viết câu cú chưa chuẩn nên mong các bạn ko chê.




Cờ vàng trong trái tim tôi (Destiny Nguyễn)





on October 30, 2014 11:48 AM


Tôi lớn lên trong nỗi nhọc nhằn của mẹ, trên đôi gánh trĩu nặng trên vai bà.Tôi lên lớn mười năm đầu tiên trong đời không có người cha thân yêu bên cạnh. Tôi lớn lên vào cái thời mà không ai được nhắc đến 4 chữ VNCH. Tôi lớn lên 10 năm dưới mái trường XHCN, mỗi tuần tôi và các bạn cùng trang lứa vẫn hát vang vang bài chào quốc kỳ nhưng chẳng hiểu gì về lá cờ và cũng chưa một thầy cô giáo nào của CS dạy cho học sinh về nguồn gốc của lá cờ cả (mãi đến sau này tôi mới hiểu vì sao).

Cho đến một ngày gia đình tôi đặt chân đến xứ sở tự do trên tinh thần “nhân đạo “của hai bên chính phủ, và cũng từng ấy năm kể từ ngày Sài Gòn thất thủ mới được thấy cảnh “chung một nhà”.

Thế là thế hệ những người như tôi một lần nữa lớn lên nhưng trong một xã hội hoàn toàn khác hẳn ở VN. Những ngày đầu bỡ ngỡ nơi xứ người tôi có rất nhiều thứ phải học, phải thay đổi nên chưa bao giờ để ý đến lá cờ ba tôi trân trọng treo ngay giữa nhà. Sau đó vài năm do còn trẻ nên tôi cũng bắt kịp nhịp sống và hoà nhập với cuộc sống ở đây. Khi đó tôi bắt đầu nhận thức những gì diễn ra xung quanh mình.

Cái mà hằng ngày đập vào mắt tôi đó là lá cờ của Mỹ, nó hiện hữu khắp nơi từ các cơ quan chính phủ, trường học, bệnh viện, văn phòng cảnh sát, nhà thờ v.v..và rất nhiều nơi trên mọi nẻo đường đến cả nhà ở của người dân. Ngày lễ ngày tết người dân tự ý thức treo cờ chứ không cần ai nhắc nhở. Cũng không phải riêng về việc treo cờ mà cả trong sinh hoạt thường ngày, trong những hoạt động nơi công cộng cũng như trong việc tổ chức xã hội tình cảm của công dân Mỹ đối với lá cờ của họ rất đồng thuận và trân trọng.

Ngày tháng trôi qua tôi bước vào ngưỡng cửa đại học và quyết định trở thành công dân Mỹ. Một điều bắt buộc khi trở thành công dân Mỹ là phải biết sơ lược về lịch sử của Mỹ và nguồn gốc của lá cờ. Và giờ đây tôi mới hiểu vì sao người Mỹ họ yêu nước, yêu lá cờ đến thế. Người ta yêu lá cờ vì nó đại diện cho vô số điều tốt đẹp ở phía sau. Tự do, dân chủ, nhân quyền, cũng như sự đồng lòng của tất cả người dân trong việc tạo ra một xã hội công bằng, văn minh và thịnh vượng. Một xã hội mà trong đó mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống cho riêng mình và quyền thực hiện ước mơ của mình.

Nhìn cách người Mỹ đối xử với lá cờ nước họ làm tôi giật mình nhìn lại tôi cũng có một đất nước, một quê hương nhưng sao tôi không biết gì về lá cờ của mình. Rồi tôi nhớ đến lá cờ ba tôi treo ở nhà sao không thấy giống lá cờ mà khi còn cắp sách đến trường tôi vẫn thấy nó nhỏ xíu, bạc màu, cũ kỷ nơi sân trường trên chính nơi chôn nhau cắt rốn của mình ? Tôi đem tâm tư nặng trĩu về nhà hỏi ba tôi. Thì ra đất nước tôi, dân tộc tôi có một chiều dài lịch sử bi thương đến như vậy. Sau những gì ba tôi nói tôi bắt đầu đi tìm hiểu, tôi lật tung hết những quyển sách trong thư viện Mỹ nói về VNCH. Tôi đi ngược dòng lịch sử của miền Nam VN tìm về hai chế độ đệ I và đệ II VNCH. Càng tìm hiểu tôi càng thấy xót xa phía sau lá cờ vàng ba sọc đỏ ấy là máu và nước mắt của rất nhiều đồng bào đỗ xuống chỉ cho một miền Nam hòa bình và tự do.

Tổ quốc nghiêng mình tiễn biệt một người con
Anh ngã xuống giữa Sài Gòn không để lại đủ họ tên
Nhưng lịch sử nghìn năm sau vẫn nhớ.
Trung Tá Long !
Mây vẫn bay trên đầu anh mỗi chiều, mỗi sớm
Mặt trời mọc mỗi ngày làm lóng lánh giọt sương mai
Như nước mắt mẹ già nhỏ xuống xác con trai
Như ánh mắt chị nhìn chồng trong giờ vĩnh biệt
Ðất vẫn một màu nâu đậm đà như tình người dân Việt
Nơi anh nằm hoa cỏ vẫn xanh tươi.
Máu anh rơi để làm đẹp cuộc đời
Tô thắm đường các em sẽ đến
Các em là thuyền nhờ có anh là bến
Trong cuộc hải hành này anh là ngọn hải đăng soi
Ðường tự do dù còn lắm chông gai
Nhưng đã có anh mang niềm tin đi trước
Cám ơn anh, người con yêu đất nước
Ðã truyền lại cho muôn đời hơi thở Việt Nam.

( Trích Hơi thở Việt Nam, thơ Trần Trung Đạo)

Tôi yêu lá cờ VNCH từ những hiểu biết của riêng tôi nhìn về thực trạng VN trong chế độ CS sau bốn mươi năm ngày càng tồi tệ. Tôi may mắn đang sống trong một xã hội luôn bảo vệ phụ nữ và trẻ em rồi nhìn lại thân phận người phụ nữ nơi quê nhà bị chà đạp nhân phẩm một cách thô bạo và trắng trợn, nhìn những em bé thơ vô tội không đủ ăn,không đủ mặc, ngay cả khi vừa chào đời cũng bị vứt vào thùng rác.

Vậy thì các bạn trẻ VN ơi các bạn chào cờ mỗi tuần mà có bao giờ đi tìm hiểu về lá cờ đó hay không?
Ngày nay tôi thấy các bạn xem phim Mỹ rất nhiều nhưng có khi nào các bạn để ý trong bất cứ một cuốn phim nào của người Mỹ cũng đều thấp thoáng lá cờ của họ trong đó còn phim ảnh của VN thì sao?

Thế đấy ! chính lòng yêu nước, yêu lá cờ của người Mỹ đã dạy tôi yêu lá cờ vàng ba sọc đỏ vì ngoài tính nhân bản ra nó còn mang nặng cả tình yêu quê hương, yêu mảnh đất mình sinh ra và lớn lên.

Có một lần khi đi làm Report cho buổi lễ Vinh Danh QLVNCH trong quốc hội tiểu bang VA tôi vô cùng xúc động khi bước vào phòng làm việc của thượng nghị sĩ Black. Ngay cạnh bàn làm việc của ông có 4 lá cờ mà một trong 4 lá cờ đó là cờ VNCH. Tôi vui mừng đến nỗi cứ kéo tay Thiếu Tướng Trần Quang Khôi đến đấy đứng làm mẫu cho tôi chụp hình. Rồi những lần đi vận động nhân quyền cho VN trong Quốc Hội Mỹ, biểu tình trước Toà Bạch Ốc chỉ cần tôi cầm lá cờ vàng trong tay là người ta biết tôi đang làm gì.

Có thể mỗi người có một quan điểm riêng về lá cờ nhưng riêng tôi dù tôi có ủng hộ một lá cờ nào khác đi nữa trong tim tôi vẫn có lá cờ vàng vi ít nhất cho đến bây giờ nó vẫn là một lá cờ chính nghĩa, ngoài ra nó còn có một phần xương máu của ba tôi, của những đồng đội ông. Nó có cả nước mắt của bà nội tôi, của mẹ tôi khóc con, chờ chồng.

Tôi cảm ơn nước Mỹ đã cho tôi có cơ hội nói những gì mình muốn nói, tôi cảm ơn người dân Mỹ đã dạy tôi biết trân quý một lá cờ và cũng chính vì vậy mà tôi có cơ hội tìm về cội nguồn lịch sử và yêu quý cha mẹ tôi hơn !!!

Destiny Nguyễn
Nguồn: Facebook của Destiny Nguyễn

--------------------------

(Blog Lê Trung Thành)








Muà Bầu Cử Ở Hoa Kỳ – Nên Bỏ Phiếu Như Thế Nào? (Trần Mạnh Trác)





on October 29, 2014 8:01 AM

Ngày 4 tháng 11 là ngày bầu cử ‘giữa kỳ’ (midterm election) cuả Hoa Kỳ.
Cứ hai năm một lần, Hoa Kỳ tổ chức một ‘cuộc bầu cử toàn quốc’ (general election). Khi cuộc bầu cử xảy ra ở giữa nhiệm kỳ cuả một vị Tổng Thống thì được gọi là ‘bầu cử giữa kỳ’ (midterm election). Cuộc bầu cử khác, trùng với cuộc bầu cử Tổng Thống, thì gọi là ‘bầu cử thưòng kỳ 4 năm’ (quadrennial election).

Số dân cử được bầu năm nay:

Vì nhiệm kỳ cuả một dân biểu Hạ Viện là 2 năm, cho nên tất cả 435 ghế Hạ Viện sẽ được bầu lại.
Về phần Thượng Viện, nhiệm kỳ cuả một thượng nghị sĩ là 6 năm, nghĩa là mỗi 2 năm người ta bầu lại 1 phần 3 thượng viện, tức là 33 ghế.

Song song với việc bầu cử ở cấp liên bang như trên, ở cấp tiểu bang cũng sẽ có bầu cử 38 ghế Thống Đốc và 46 lưỡng viện quốc hội (trừ Louisiana, Mississippi, New Jersey và Virginia).


Viễn cảnh bế tắc:

Những năm gần đây, chính quyền Hoa Kỳ đang mắc kẹt trong một tình trạng gọi là bế tắc (gridlock) bởi vì đảng đối lập (Cộng Hoà) nắm được đa số áp đảo tại Hạ Viện. Mọi dự luật và dự chi cuả chính quyền Obama đều bị bác bỏ thẳng thừng.

Tuy đảng cầm quyền (Dân Chủ) còn giữ được đa số ở Thượng Viện nhưng đa số đó không đủ tỷ số (60%) để có thể làm nên chuyện.

Bế tắc là một tình trạng thông thường xảy ra trên sân khấu chính trị cuả Hoa Kỳ. Các vị tổng thống gặp ‘nạn bế tắc’ như vậy, như các ông Reagan, Bush hay Clinton, thường phải thoả hiệp (compromise) để thúc đẩy nghị trình cuả mình. Reagan (Cộng Hòa) thoả hiệp với một nhóm Dân Chủ, có nhiều lý tưởng tương đồng với ông, gọi là Blue Dog Coalition (dùng dấu hiệu là đầu một con chó mầu xanh) để thúc đẩy những nghị trình bảo thủ. George H.W. Bush (cha) phải thoả hiệp cho tăng thuế để làm giảm sự thâm hụt công quĩ. Bill Clinton phải thoả hiệp về đồng tính với thể thức “Don’t ask, don’t tell” (không hỏi, không nói)…

Bế tắc trong những năm qua trở nên trầm trọng hơn vì Tổng Thống Obama không biết thoả hiệp.
Có thể là ông ta đã muốn thoả hiệp nhưng lòng thành thật cuả ông bị đặt một dấu hỏi rất lớn, ông đã từng ‘thách thức’ không thi hành nhiều luật lệ bất lợi cho những đồng minh cuả ông (những tổ chức phá thai, đồng tính…) và đơn phương ban hành nhiều luật lệ hành chánh làm đảo lộn những thể lệ cuả luật lệ hiện hành (những biện pháp vá víu về di dân, an ninh, y tế…). Và vì thế mà cứ mỗi lần có chút hy vọng về một kết quả nào đó, thí dụ như luật canh cải về di dân đã bàn xong ở Thượng Viện, thì phe Cộng Hoà lại chơi trò hoãn binh, viện dẫn lý do là họ cần phải có thêm thời gian để tìm được một túc số cần thiết cuả những người ‘tin tưởng’ (trust) vào Tổng Thống.

Năm nay viễn ảnh bế tắc sẽ tăng vì kinh nghiệm cho thấy đảng cầm quyền thường mất thêm phiếu trong các cuộc bầu cử giữa kỳ.

Hầu hết các cơ quan thăm dò dư luận tiên đoán rằng đảng Dân Chủ sẽ không còn kiểm soát ngành Lập Pháp nữa (mất cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện).

Sẽ có sa lầy thêm 2 năm nữa, cho dù Dân Chủ còn giữ được Thượng Viện hay không. Cách duy nhất để tháo gỡ là sự nhượng bộ cuả Tổng Thống Obama.

Một cái vòng luẩn quẩn sẽ xảy ra: Lập Pháp, do Cộng Hoà kiểm soát, sẽ thông qua nhiều dự luật, nhưng Obama sẽ dùng quyền phủ quyết để bác bỏ. Và vì phe Cộng Hoà không có đủ 60 ghế ở Thượng Viện để vượt qua (override) việc phủ quyết đó, cho nên ‘bế tắc sẽ hoàn lại bế tắc’.


Kết quả cuả nạn bế tắc:

Không phải mọi hệ lụy cuả bế tắc đều là xấu. Nhiều kinh tế gia cho rằng nhờ có bế tắc mà sự chi tiêu hào phóng của Hoa Kỳ đã được kềm hãm, sự thâm hụt về tài chánh được giảm bớt, cán cân ngoại thương tương đối tìm được cân bằng và nền kinh tế đang trên đà phục hồi.

Do đó cho nên Chính quyền Obama đã không dám rêu rao về những thành quả kinh tế là cuả mình để kiếm phiếu trong cuộc bầu cử này. Đây là một cuộc bầu cử mà người ta vẫn có nhiều vấn đề để tranh cãi, ngoại trừ vấn đề chữ “E” (Economy: Kinh Tế ).

Nhưng bế tắc cũng có nhiều hệ lụy xấu. Chính sách Hoa Kỳ bị sa sút trên lãnh vực ngoại giao và quân sự. Âu Châu không còn sống hoà nhịp với Mỹ như xưa, Tầu và Nga bắt đầu ‘thí nghiệm’ sức mạnh cuả Mỷ ở nhiều nơi.

Riêng ở trong nước, nhiều lãnh vực đời sống dân sự đáng lẽ phải được canh tân đã không thể thực hiện được, thí dụ như những luật lệ về di dân, việc tăng cường kiểm soát biên giới để chống nạn buôn người, ma tuý và vấn đề giảm giá y tế.

Đó là những ưu tiên rất cao đối với người Công Giáo, cộng với với 2 ưu tiên bảo vệ tự do tôn giáo và bảo vệ sự sống.

Mặc dù biết rằng sự bế tắc sẽ không có hy vọng được tháo gỡ qua cuộc bầu cử năm nay, nhiều cơ quan Công Giáo vẫn mạnh mẽ khuyên mọi người Công Giáo nên đi bầu, để tạo ra một chiều hướng thuận lợi cho tương lai.


Những lời khuyên về bầu cử

Trong các cuộc bầu cử giữa kỳ, vì không bầu Tổng Thống, nên mọi tranh luận hầu như chú trọng nhiều hơn về những vấn đề địa phương.

Hai đảng là Cộng Hoà và Dân Chủ cũng không nhấn mạnh đến một bản Cương Lĩnh nào hay một sách lược tranh cử chung nào để áp dụng trên toàn quốc.

Và vì thiếu những cương lĩnh chính trị như trên, cho nên HĐGMHK cũng không công khai ủng hộ hay phản đối lý tưởng cuả một đảng nào, một việc mà HĐGMHK đã làm khi chọn đảng Cộng Hoà trong cuộc bầu cử thường kỳ 2 năm trước.

Nói cách khác, người Công Giáo sẽ phải dựa vào những ưu tiên đả có sẵn để cân nhắc sự ủng hộ cuả mình cho những ứng viên điạ phương. Những ưu tiên cuả Công Giaó Hoa Kỳ sẽ được liệt kê ở phần phụ lục* sau cùng.

Một câu hỏi nhức nhối đã được nêu ra, đó là nếu tất cả mọi ứng viên đều không xứng đáng, thì người Công Giáo phải làm gì?


Người Công Giáo sẽ bỏ phiếu cho ai nếu tất cả đều không xứng đáng?

Trong một cuộc bầu cử, nếu tất cả các ứng cử viên đều có vấn đề, thì cử tri Công Giáo có thể chọn một trong 3 giải pháp: Một là chọn sự “thấp hơn của hai tệ nạn,” Hai là bỏ phiếu phản đối, và Ba là đơn giản không bỏ phiếu, Đức Giám Mục Thomas J. Tobin của Providence, RI đã khuyên như vậy, tuy nhiên một số các nhóm phò sự sống đã lên tiếng phải thận trọng khi chọn giải pháp không đi bầu.
Đức Giám Mục Tobin viết trong tờ báo The Catholic Rhode Island rằng:

“Thực sự đó là một vấn đề lớn mà nhiều người Công Giáo công chính đang phải đối mặt trong dịp này – làm thế nào để mà bỏ phiếu đây, khi tất cả mọi ứng cử viên đều ủng hộ phá thai?”

“Đây là một thời gian khó khăn để giữ cho mình là một cử tri có đạo đức, phò sự sống.” Ngài viết tiếp. “Các lĩnh vực thì đều hẹp lại và sự lựa chọn thì càng ít ỏi thêm. Nhưng, hãy bỏ phiếu theo lương tâm của bạn, hãy cầu nguyện cho đất nước và dân tộc, và cứ đi ngủ một cách an bình. Hãy nhớ rằng, Thiên Chúa vẫn điều khiển lịch sử!”

Trong một kịch bản mà mọi ứng viên đều ủng hộ phá thai và hôn nhân đồng tính như ở Rhode Island, ĐGM viết, “khi không có một ứng cử viên nào có một quan điểm chấp nhận được, đặc biệt là trong những về vấn đề đạo đức quan trọng như phá thai,” thì một trong ba lựa chọn sẽ là “Hãy chọn ứng cử viên nào có cái Xấu ít hơn. ”

Ngoài ra, một cử tri có thể bỏ phiếu “phản đối” bằng cách “viết tên của một người đại diện cho các giá trị phò sự sống (dù người đó không ra tranh cử và không có tên trong danh sách). .. Mặc dù người này chắc chắn sẽ không đắc cử, nhưng một lá phiếu theo hướng đó sẽ gửi một tín hiệu rõ ràng rằng có nhiều cử tri không hài lòng vì không có ứng cử viên phò sự sống.”… “Bầu như vậy cũng không phải là lãng phí; đó là một biểu hiện chân thành của một lương tâm muốn duy trì chân lý đạo đức. Và vì thế nó không bao giờ là một sự lãng phí!”

Một tùy chọn hợp pháp khác, Đức Giám Mục Tobin cho biết, là “bỏ qua cuộc bầu cử năm nay hay không bỏ phiếu cho một số chức vụ nào đó”

Tuy nhiên, một nhóm phò sự sống là CatholicVote.org, trong khi ủng hộ lựa chọn thứ Hai và chấp nhận có điều kiện sự lựa chọn thứ Nhất, cho rằng không nên sử dụng lựa chọn thứ Ba là bỏ qua việc đi bầu.

Ông Joshua Mercer của CatholicVote.org viết rằng “việc ở nhà thì không có gì tốt cả, vì đã là người Công Giáo thì phải có trách nhiệm đi bầu, để biểu lộ lý tưởng của mình.”

“Bầu theo cách phản đối (cách thứ Hai, viết tên một người không có trong danh sách,) thì là một lựa chọn rất tốt. Và một người Công Giáo có lương tâm cũng nên xem xét đến (cách thứ Nhất,) những trường hợp khi mà cả hai ứng viên thì một là bất toàn và một khác là đáng ghê sợ.”

“Khi mà số cử tri Phò Sự Sống ở trong vùng rõ ràng là một thiểu số quá ít ỏi, thì chúng ta bắt buộc phải làm một sự lựa chọn khó khăn,” Ông ta viết.

Đó cũng là ý kiến cuả nhóm Rhode Island Right to Life, họ ra thông cáo kêu gọi dân chúng hãy bầu theo cách thứ nhất cuả ĐGM Tobin: “bầu cho ứng cử viên nào mà chủ chương gây ra tác hại là ít nhất.”

Trần Mạnh Trác
(Theo VietCatholic 10/27/2014)


Phụ lục*: Tóm lược những ưu tiên cuả Công Giáo.

Văn phòng Liên Lạc với Quốc Hội cuả Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ (USCCB) đã liệt kê những ưu tiên sau đây, xin tóm lược như sau:

PHÒ SỰ SỐNG (PRO-LIFE)
USCCB ủng hộ chính sách bảo vệ và tôn trọng sự sống và phẩm giá con người, quan tâm đặc biệt đến những người chưa sinh, khuyết tật, hoặc mắc bệnh nan y. Chúng tôi chống luật phá thai; chúng tôi chống luật cho phép giết chết êm dịu; chúng tôi ủng hộ việc quản lý sự đau đớn cho những người khuyết tật và lâm tử; chúng tôi hỗ trợ những chính sách khuyến khích và giúp đỡ phụ nữ mang thai và con mọn; chúng tôi phản đối kinh phí phá thai trong và ngoài nước; và chúng tôi hỗ trợ những nghiên cứu y học nhưng phản đối việc tạo sinh những con người vô tính (clone) và những thí nghiệm phá hủy phôi thai.

TỰ DO TÔN GIÁO (RELIGIOUS LIBERTY)

USCCB chống những xâm phạm của chính quyền vào học thuyết tôn giáo, thờ phượng, quản trị hoặc thực hành. Chúng tôi hỗ trợ những luật lệ bảo vệ quyền tự do lương tâm trên các chương trình của Chính phủ, trong việc phục vụ người nghèo và dễ bị tổn thương, trong việc giáo dục trẻ em, và việc cung cấp chăm sóc sức khỏe. Chúng tôi hỗ trợ các nỗ lực thúc đẩy việc làm từ thiện cuả các đoàn thể phi lợi nhuận.

HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH (MARRIAGE AND FAMILY)
USCCB hỗ trợ một hôn nhân chung thủy, độc quyền, suốt đời giữa một người đàn ông và một người phụ nữ. Chúng tôi phản đối những pháp luật qui định những loại hôn nhân khác. Chúng tôi phản đối các biện pháp nhằm định nghĩa lại hoặc xói mòn ý nghĩa của hôn nhân. Chúng tôi ủng hộ những cố gắng để củng cố việc tôn trọng nền tảng gia đình và bảo vệ quyền và trách nhiệm của cha mẹ trong việc chăm sóc con cái.

GIÁO DỤC CÔNG GIÁO (CATHOLIC EDUCATION)
USCCB hỗ trợ các chính sách công nhận quyền của cha mẹ là những nhà giáo dục của con cái mình. Chúng tôi ủng hộ những đạo luật hỗ trợ chi phí cho phụ huynh khi họ lựa chọn cách giáo dục thích hợp nhất cho con cái của họ, bao gồm việc giáo dục trong các trường học Công Giáo. USCCB ủng hộ việc một đứa trẻ phải được chia sẻ lợi ích liên bang và các dịch vụ một cách công bằng, cho dù chúng được giáo dục ở bất cứ nơi đâu.

PHÁT TRIỂN XÃ HỘI TRONG NƯỚC (DOMESTIC SOCIAL DEVELOPMENT)
USCCB ủng hộ các bộ luật bảo vệ gia đình và các chính sách thân thiện với trẻ em, chúng tôi ủng hộ việc được chăm sóc sức khỏe, bảo vệ cuộc sống nông thôn, cải cách chính sách phúc lợi, và giảm sự đói nghèo.

CÔNG PHÁP QUỐC TẾ VÀ HÒA BÌNH (INTERNATIONAL JUSTICE AND PEACE)
USCCB hỗ trợ các chính sách thúc đẩy nhân quyền và tự do tôn giáo trên toàn cầu; khuyến khích sự tương trợ quốc tế, hòa bình và việc giải trừ binh bị. Chúng tôi ủng hộ việc xóa đói giảm nghèo toàn cầu, giảm nợ cho các nước nghèo, và một nền thương mại công bình. Chúng tôi ủng hộ những nỗ lực nhằm làm giảm bớt đau khổ của con người qua các chương trình y tế thích hợp về mặt đạo đức, chống mìn và các vũ khí bừa bãi khác.

DI DÂN VÀ TỴ NẠN (MIGRATION AND REFUGEES)
USCCB hỗ trợ một sự cải cách toàn diện bộ luật nhập cư của quốc gia, bao gồm việc gia tăng cơ hội cho những người nhập cư hợp pháp và một cơ hội cho những người nhập cư không có giấy tờ để được hợp pháp hóa tình trạng của họ. USCCB hỗ trợ sự cải cánh hành chánh để cho thể thức nhập cư được thân thiện hơn, và để cho tất cả những người lao động có quyền làm việc và không bị khai thác; Chúng tôi ủng hộ việc bảo vệ người di cư, đặc biệt những người dễ bị tổn thương, những nạn nhân buôn bán người và những trẻ vị thành niên không cha mẹ.

TRUYỀN THÔNG (COMMUNICATIONS)
USCCB ủng hộ sự hiện diện cuả tôn giáo trong truyền thông đại chúng, loại bỏ các rào cản đối với truyền thông, bảo vệ quyền tự do truy cập thông tin, và quyền tự do ngôn luận cho tất cả mọi người. Chúng tôi ủng hộ sự loại trừ những nội dung khiêu dâm và bạo lực, đặc biệt để bảo vệ trẻ em, ủng hộ việc cung cấp những chương trình có chất lượng cao, cung cấp thông tin và chương trình giáo dục Công Giáo, khuyến khích sự đa dạng về sở hữu cuả các hãng thông tin.

-------------------

Cộng Hòa có thể kiểm soát cả Quốc Hội   -  Ngô Nhân Dụng   28-10-2014

Quốc Hội Cộng Hòa  -  Nguyễn-Xuân Nghĩa  27-10-2014




View My Stats