Sunday, 26 March 2017

TRUNG QUỐC LUÔN THÙ HẰN & HIẾU CHIẾN (Stephen R. Platt - Wall Street Journal)




Stephen R. Platt - Wall Street Journal
Dịch giả: Song Phan
Posted by adminbasam on 26/03/2017

Stephen R. Platt điểm cuốn sách “Everything Under the Heavens” (Mọi thứ dưới trời) của Howard W. French.

Howard W. French, tác giả sách Everything Under the Heavens. Ảnh: AsiaStore.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sử dụng các bản đồ lịch sử giống như dùi cui, và những tuyên bố dối trá của họ bây giờ tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc tin là “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Trong cuốn sách có thể tìm đọc được và thú vị của ông về các tham vọng toàn cầu của Trung Quốc, Howard French viết, “Lịch sử để lại cho Trung Quốc tình hình địa chính trị phức tạp nhất trong bất kỳ nước lớn nào, không trừ nước nào”. Ông không nói quá. Với biên giới đất liền dài 14.000 dặm và 20 nước láng giềng liền kề, quá rõ vì sao Trung Quốc lại mong muốn thứ trật tự khu vực có thể bảo đảm an ninh và tính trung tâm của chính họ.

Ông French khám phá ra mong muốn đó thông qua từ “tian xia” (thiên hạ) của Trung Quốc mà ông dịch là “Mọi thứ dưới trời”. Nó bao hàm cách nhìn thế giới thời các vương triều trước đây, trong đó Trung Quốc là nền văn minh trung tâm của châu Á, trong khi các nước láng giềng sống dưới bóng văn hóa và quân sự của họ, đã triều cống và thừa nhận ưu thế của họ để đổi lấy việc giao thương. Đó là một vị thế mà Trung Quốc từng giữ trong quá khứ thông qua việc pha trộn giữa hiếp đáp và rộng lượng, và ông French gợi ý rằng một lần nữa nó đặt nền móng cho tham vọng của Trung Quốc trong tương lai.

Điều này không có nghĩa là Trung Quốc bị quá khứ của mình định nghĩa toàn bộ. Tác giả nói rõ rằng ông không tin vào một loại ‘DNA văn hóa’ nào quyết định hành vi của Trung Quốc, nhưng rõ ràng là một vài kiểu cách từ thời các vương triều xưa cung cấp một mô hình hấp dẫn cho các nhà lãnh đạo hiện nay của nước này—quá khứ “nửa lý tưởng hóa, nửa thần thoại hóa” đầy mong nhớ, như ông French nói, khi Trung Quốc được chấp nhận là tối thượng ở Châu Á.

Tuy nhiên, cái nhìn thế giới tự tin về tian xia được cân bằng bởi một chủ đề riêng lẻ và dè dặt hơn từ lịch sử gần đây của Trung Quốc, đó là “sự sỉ nhục”: cụ thể là mong muốn phục hồi lãnh thổ bị mất vào thời kỳ nước này suy yếu trong thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Chính từ động lực thứ hai này, chúng ta có “đường chín vạch” nổi tiếng mô tả các yêu sách biển của Trung Quốc, xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1947 và bây giờ có thể được tìm thấy trên tất cả các bản đồ in ở Trung Quốc. Nhà lãnh đạo quốc dân đảng Tưởng Giới Thạch bị ám ảnh bởi vấn đề lãnh thổ đến mức ông viết “trả thù cho sự sỉ nhục” trên đầu mỗi trang nhật ký trong 20 năm. Một “Bản đồ quốc sỉ” được tạo ra trong thời ông cầm quyền năm 1938 đã vạch ra lãnh thổ Trung Quốc cần phải phục hồi để giành lại vị thế vĩ đại trong quá khứ—bao gồm, đáng báo động, không những các yêu sách đảo quen thuộc hiện nay mà còn Mông Cổ, Hàn Quốc, Đông Dương, và thậm chí cả nhiều phần đất của Ấn Độ và Pakistan.

Cả hai chủ đề này—phục hồi và oán hận—đi cùng với nhau trong kể lể này. Ông French viết về cách mà các nhà lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc sử dụng bản đồ lịch sử như “dùi cui” để đòi hoàn trả lãnh thổ coi là phi thời gian và bất khả xâm phạm của Trung Quốc, đặc biệt là ở biển Đông. Như ông đã chỉ ra, không một quốc gia nào khác trên thế giới ủng hộ những yêu sách này, chúng tồn tại trong không gian tiếng vọng lịch sử thuộc loại chỉ có ý nghĩa đối với các khán giả trong nước TQ. Nhưng khán giả đó chỉ chiếm gần một phần năm số người trên thế giới, và có vẻ cũng giả trá như những yêu sách đó đối với người bên ngoài, chúng tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc hiện giờ tin vững là một “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Còn về sự rộng lượng của quá khứ vương triều Trung Quốc, bất cứ ai đã sống ở nước này trong những thập kỷ gần đây đều quen thuộc với khẳng định lặp đi lặp lại rằng Trung Quốc không bao giờ xâm chiếm các nước láng giềng hay tìm kiếm “quyền bá chủ” như thể chế độ hiện tại theo một cách nào đó bị hạn chế bởi những tập tục của quá khứ—và hơn nữa, như thể những tập tục đó thậm chí có thể nói là tồn tại. Nhưng như ông French lập luận, cách mà Trung Quốc trình bày lịch sử của họ và thực tế của lịch sử đó có thể là hai điều rất khác nhau.

Chẳng hạn, ông cho chúng ta ví dụ các chuyến đi của Trịnh Hoà (Zheng He), vị đô đốc nhà Minh thế kỷ 15 , từng chỉ huy một đội tàu khổng lồ chạy xuyên qua Đông Nam Á và tới bờ biển phía đông châu Phi. Các học giả Trung Quốc thích lưu ý rằng, không giống như người Anh hay Bồ Đào Nha, Trịnh Hoà không đi chinh phục mà chỉ tìm kiếm giao thương cùng có lợi—qua việc ngụ ý rằng việc mở rộng thương mại là tất cả những gì mà Trung Quốc từng mong muốn trong quan hệ ngoại giao. Một học giả người Trung Quốc mà ông French trích dẫn nói rằng, Trịnh Hoà là một “sứ giả hòa bình”, người mà theo một học giả khác, đã cho thấy rằng Trung Quốc “không tìm kiếm quyền bá chủ đối với những nước khác”. Tuy nhiên, thực tế là Trịnh Hoà đã mang theo một đội quân lớn và không ngần ngại gây chiến khi ông thấy việc đó là thích hợp. Cách nhìn màu hồng đó về Trịnh Hoà và mô hình mà cách nhìn đó đặt để cho việc thực thi hoà bình sức mạnh của Trung Quốc, theo lời ông Franco, là “sự tưởng tượng của Trung Quốc chứ không phải lịch sử”.

Một nhà báo kỳ cựu, ông French có một cách tiếp cận rộng rãi cho nghiên cứu của mình trong cuốn sách này, đan xen việc tường thuật tại chỗ với toàn cảnh lịch sử, nhìn Trung Quốc phần lớn qua con mắt của những người hàng xóm của họ cả trong quá khứ lẫn hiện nay. Những câu trả lời ông tìm ra khác biệt rất lớn. Chẳng hạn, trong khi ở Nhật Bản ông thấy các chuẩn bị quân sự để bảo vệ quần đảo Senkaku, thì ở Philippines ông phỏng vấn một học giả có thắc mắc rằng, liệu đất nước của ông có thể chấp nhận quan hệ triều cống mới với Trung Quốc hay không—nghĩa là đưa cho nước này chỗ đứng (place) và địa vị (status) mà TQ muốn.

Cuốn sách này là một lời nhắc nhở rằng các quan hệ quốc tế của Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh lịch sử cách đây nhiều thế kỷ nếu không nói là thiên niên kỷ và ông French là một hướng dẫn lôi cuốn xuyên qua lịch sử sâu xa đó. Tuy nhiên, đối với những căng thẳng hiện nay thì lịch sử gần đây nhất của thế kỷ 20 lại ảnh hưởng hơn hết thảy – đặc biệt là những vết thương chưa lành của Chiến tranh Thái Bình Dương. Trong khung cảnh chính trị Trung Quốc hiện nay, ông French viết, Nhật Bản là nước duy nhất mà các nghệ sỹ có thể được hoàn toàn  tự do để tấn công và tấn công như họ muốn. Ông nói với chúng tôi, toàn bộ 70% bộ phim truyền hình Trung Quốc đều có ý đồ liên hệ đến cuộc chiến tranh với Nhật Bản, và chỉ riêng năm 2012, 700 triệu người Nhật tưởng tượng đã bị giết trong các bộ phim Trung Quốc. Các phát hiện của ông French về mặt này rất đáng ngại: Ông viết “Cho tới hiện nay Đông Á chưa bao giờ cho thấy đủ lớn để hai cường quốc lớn cùng tồn tại một cách hòa bình“.

Tuy nhiên, không giống như một số công trình khác về chủ đề này, nói chung ông French dùng một giọng điệu có cân nhắc để làm giảm bớt báo động mà người đọc có thể cảm thấy về sức mạnh đang tăng của Trung Quốc. Ông viết, lợi thế của nước này trong việc tiến lên từ thế yếu hơn về mặt quân sự sẽ sớm biến mất, để lại cho đất nước những khoản chi phí không thể kham nổi nếu muốn tiếp tục tăng cường năng lực hải quân của mình với tốc độ như những năm gần đây. Thậm chí quan trọng hơn, ông trỏ vào sự dịch chuyển khổng lồ trong cơ cấu dân số đang diễn ra ở Trung Quốc khi dân số già đi và sinh suất giảm xa dưới mức đủ thay thế. Trung Quốc đang tiến tới có hơn 329 triệu người trên 65 tuổi vào năm 2050, trong khi số người trẻ đang ở độ tuổi lao động giảm xuống. Ông French dự đoán, sự lão hóa không thể lay chuyển được của dân số sẽ hạn chế khả năng của nước này triển khai sức mạnh trong tương lai. Họ sẽ giảm một nửa số lượng người trong độ tuổi tham gia quân đội trong khi dồn gánh nặng cho người lao động và chính phủ phải chịu chi phí rất lớn để chăm sóc cho người cao tuổi. Ông gợi ra rằng, tốc độ không thể tin được mà Trung Quốc hiện đang cố gắng khẳng định sự kiểm soát đối với biển Đông được lôi kéo từ nhận thức của Chủ tịch Tập Cận Bình, rằng đất nước này có khoảng thời gian nhiều nhất là 20 hoặc 30 năm trước khi cơ cấu dân số bắt kịp nó và sự mở rộng như vậy trở nên không thể xảy ra.

Đây là một quyển sách rất đúng lúc mà tác giả cập nhật gần với hiện nay đến mức có thể được. Tuy nhiên, vì nó được hoàn thành trước cuộc bầu cử tổng thống vào mùa thu năm ngoái, phần lớn những gì ông mô tả như là vai trò cốt yếu và tiếp tục của Hoa Kỳ trong việc duy trì sự ổn định của Đông Á giờ đây đã bị rơi vào tình trạng không chắc chắn. Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương đã bị bác bỏ. Kế hoạch của chính phủ mới đối với sự can dự của Mỹ trong khu vực này không rõ ràng. Trong điều kiện hiện nay, ông French thấy rằng bàn tay tích cực của Hải quân Hoa Kỳ là lực cản chủ yếu, nếu không nói là duy nhất đối với những tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Mặc dù phân tích của ông giả định vai trò này vẫn tiếp tục, ông đã đưa ra một cái nhìn thoáng qua về một tương lai có thể có với sự can dự giới hạn của Hoa Kỳ, chỉ ra khả năng về  một liên minh mạnh mẽ hơn đang nổi lên giữa các quốc gia ở vùng ngoại vi của Trung Quốc.

Ông French lưu ý, bất chấp quy mô và sức mạnh của Trung Quốc, các nước láng giềng dễ dàng vượt trội họ cả về dân số lẫn sức mạnh quân sự; quân đội của chỉ 6 nước láng giềng hợp lại sẽ đông hơn gấp đôi quân đội Trung Quốc. Vì vậy, có rất nhiều điều có thể xảy ra phía trước, không phải mọi thứ đều tối tăm, không phải tất cả đều liên quan đến sự thống trị của Trung Quốc. Ông French viết “Một kỷ nguyên cũ đang đi qua, ngay cả khi diễn biến của những gì sắp tới đã không thực sự tự loan báo”. Các từ này bây giờ vang lên thậm chí mạnh mẽ hơn lúc tác giả viết chúng ra.

------------------

Related



TRUMP THẤT BẠI TỪ VÒNG GỬI XE (Hiệu Minh)




25-3-2017

Vào phút chót ngày thứ 6, Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ, Paul Ryan, sau khi thảo luận với TT Trump đã rút dự luật được gọi là Trumpcare nhằm thay thế Obamacare ra khỏi chương trình nghị sự.
Như vậy Obamacare tiếp tục tồn tại và Trumpcare không vượt qua vòng gửi xe.

Trumpcare hết thời. Ảnh: Internet

Paul Ryan không dám đưa ra bỏ phiếu vì chắc chắn đảng Dân chủ chống nhưng nội bộ đảng Cộng hòa cũng lục đục.

Có tới 30 đại biểu Cộng hòa tuyên bố không đồng ý, mà phần đông số này đến từ lực lượng bảo thủ cực hữu tại Hạ viện có tên là Freedom Caucus. Nhóm này cho rằng, dự luật mới chưa đủ mạnh để đánh bạt Obamacare.

Một số thành viên khác sợ rằng, nếu hàng triệu người bị mất bảo hiểm do luật mới, năm 2018 có bầu cử giữa kỳ, cử tri địa phương sẽ “trảm” họ bằng lá phiếu.

Ủng hộ hay không phụ thuộc vào dân địa phương nơi đại biểu sinh sống có hưởng lợi từ luật mới chứ không phải lời kêu gọi đoàn kết xung quanh đảng và TT Trump. Đó là cách mà cử tri và đại biểu nói chuyện với nhau về những điều thiết thực của cuộc sống.

Người nước ngoài khó mà hiểu bảo hiểm y tế của Hoa Kỳ vì rất rắc rối. Tôi ở đó hơn chục năm mà cũng chịu. Chỉ nhớ lúc về hưu, bên hưu trí nói là tôi có thể giữ bảo hiểm cho hai ông con tới tuổi 26, đây là một lợi thế lớn. Bên Mỹ không có bảo hiểm coi như đời toi.

Obamacare được coi là thành tựu đáng kể nhất của đàng Dân chủ và TT Obama với 8 năm trong Nhà Trắng, giúp thêm 30 triệu người có bảo hiểm y tế mà đa số là người nghèo. Một trong những điều luật quan trọng ai cũng phải mua bảo hiểm nếu không sẽ bị phạt.

Chính quyền liên bang “bao cấp” thông qua thu thuế và người đóng bảo hiểm phải trả giá cao hơn. Như vậy người giầu giúp người nghèo, và người khỏe giúp người yếu, một tư tưởng giống XHCN.

Dự thảo luật y tế mới của TT Trump và đảng Cộng hòa xóa bỏ “bao cấp”, tiền bảo hiểm đưa về các tiểu bang, dường như người nghèo bị bỏ rơi. Giỏi mới đáng sống, nghèo, dốt, lười cho chết luôn. Ước tính sau chục năm, Trumpcare sẽ làm cho 20 triệu người không có bảo hiểm, chính sách nghiêng về ủng hộ người giầu.

Đảng Cộng hòa luôn có truyền thống ủng hộ người giầu, giảm thuế cho người giầu. Đảng Dân chủ ngược lại, tăng thuế lớp trung lưu, kiểu lấy của người giầu chia cho người nghèo. Một anh lên tìm cách cắt chi phí (cut), anh kia lên tìm cách kích cầu (stimulus) để tiêu tiền.
Lời hứa bãi bỏ Obamacare đã đưa Trump vào Nhà Trắng cũng giống như Obmacare giúp Obama ngồi ở đây 8 năm. Chính trường nước Mỹ luôn thay đổi.

Bãi bỏ Obamacare được Trump ký ngay vào ngày đầu tiên và dự định bỏ phiếu vào thứ 6 kỷ niệm đúng 7 năm ngày Obamacare được thông qua và thành luật. Không thông qua được tại Hạ viện là một cú mất mặt của Trump và đàng Cộng hòa.

Lệnh ban nhập cư hai lần bị thẩm phán liên bang chống, xây tường biên giới Mexico chưa biết lấy tiền ở đâu, cải cách thuế còn mù mờ và khó hơn nhiều với luật y tế mới. Bỏ TPP và biết hậu quả còn phải đợi thêm thời gian.

Cố vấn an ninh quốc gia bị đuổi việc sau vài tuần trong Nhà Trắng. FBI đang điều tra vụ liên hệ Nga – Trump trong bầu cử. Jeff Sessions, bộ trưởng Bộ Tư pháp, bị coi là nói dối. Bộ Ngoại giao từ khi có thủ trưởng mới không hề họp báo.

Bản thân TT nói như Cuội trên mặt trăng tán chị Hằng. Để tránh tin đồn liên hệ với Nga, ông ta đã vu cáo TT Obama nghe trộm. FBI và các bên an ninh đều nói không có chuyện đó nhưng Trump không xin lỗi. Chả hiểu Hoa Kỳ đang đi về đâu.

Nếu dự luật được thông qua mà làm cho 20 triệu người mất bảo hiểm thì TT không kéo dài quá một nhiệm kỳ và đảng Cộng hòa cũng hết kiểm soát Thượng viện và Hạ viện.

Và dự luật không thông qua thì cử tri cũng tự hỏi, không hiểu những người ăn hại tiền thuế của dân, đi Air Force One sang trọng, mất vài triệu cho cuối tuần về Florida để đảm bảo an ninh, mà có cái dự luật y tế không xong, thì có nên ngồi ghế. Câu trả lời sẽ có vào tháng 11-2018 khi bầu cử giữa kỳ sẽ lựa chọn đảng nào.

Trong khi ấy Trump tiếp tục véo von trên Twitter vào 3 giờ sáng từ Nhà Trắng, tha hồ đổ lỗi cho người khác chứ nhất định Donald Trump là tuyệt vời như thời ông đi tranh cử “We are going to win, win and win big – chúng ta sẽ thắng, thắng và thắng lớn”

HM. 25-3-2017


------------------------------

March 25, 2017 11:46

Cali Today News – Khi cựu TT Barack Obama còn tại chức, bên Cộng Hòa đã từng bỏ phiếu đến 60 lần để cố “lột bỏ” chương trình Obamacare, mà vẫn không thành công, còn dưới thời TT Trump, họ chưa bỏ phiếu lần nào.

Thế mà giờ đây Cộng Hòa nói vẫn “sẽ tiếp tục”. Người ta tự hỏi “họ tiếp tục về cái gì” và dưởng như chẳng có ai trả lời được. Khi dự luật đầu tiên ra mắt mà vẫn làm không xong, những dự luật kế tiếp như cải cách thuế má và đầu tư cơ cấu hạ tầng sẽ còn “bị kẹt” lại.

Trong cuộc họp báo chớp nhoáng nhằm loan báo dự luật AHAC không thể bỏ phiếu được, Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan dùng hai lần chữ “if’ như sau: “Chúng tôi vẫn xem dự luật là tốt đẹp, nếu như nó không phải là hoàn hảo. Bởi vì nếu như chúng tôi muốn tiếp tục, thì vẫn còn có cơ hội nhiều trước mắt chúng tôi”

Nhiều dân biểu Cộng Hòa cảm thấy bất mãn và quy trách nhiệm cho những đồng viện bảo thủ cứng nhắc của họ. Dân biểu John Faso, một gương mặt ‘mới toanh’ sau cuộc bầu cử sóng gió tháng 11 năm ngoái, nói ông không ngờ tình hình lại xảy ra như thế này.

Ông Faso nói: “Vẫn còn có thời gian để chúng tôi cứu vãn tình thế, nhưng có một bộ phận trong Đảng không hiểu phải làm cách nào vận hành mọi việc khi mình nắm trong tay thế đa số như thế này ở Hạ Viện”

Chủ tịch Ryan thì than phiền như sau: “Rõ ràng chúng tôi phải đương đầu với chuyện không tránh được là có tình trạng chống đối ngay trong lòng Cộng Hòa, khi Cộng Hòa đang nắm nhiều ưu thế để vận hành cổ máy tiến tới”
Trần Vũ (Politico)





CHUYÊN GIA TRUNG QUỐC HÀNG ĐẦU CỦA TRUMP KHÔNG PHẢI LÀ CHUYÊN GIA VỀ TRUNG QUỐC (Melissa Chan - Financial Post)




Melissa Chan | Trà Mi
Posted on March 24, 2017 by editor — 0 Comments

Peter Navarro không nói tiếng Hoa, và có ít kinh nghiệm tại chỗ, ở Trung Quốc. Đó có thể là vấn đề hay không?

*
Peter Navarro, Cố vấn thương mại của Tổng thống Donald Trump. Nguồn: EPA

Theo những người trong vòng tròn chính trị của San Diego, nơi mà Navarro nổi tiếng là một người đáng nghi ngờ; Peter Navarro đã ra tranh cử 5 lần và thất cử cả năm lần. Dọc đường sự nghiệp, ông đã đổi áo, cởi áo đảng từ Cộng hòa, sang độc lập, qua Dân chủ, và trở lại đảng Cộng hòa – bất cứ cái nào cho ông lợi thế. Giáo sư kinh tế với bằng tiến sĩ Harvard có nhiều tham vọng hơn cuộc sống yên tĩnh của một giáo sư chính ngạch của ông trong nhiều năm qua. Giống như ông chủ hiện tại, Tổng thống Donald Trump, ông Navarro yêu chuộng sự để ý của giới truyền thông và đi tìm danh vọng ở chính trường.

Cuối cùng ông đã toại nguyện. Navarro đã uốn nắn những tu từ chan chát của Trump khi nói về Trung Quốc trong cuộc vận động tranh cử tổng thống; Bây giờ ông giữ một vai trò quan trọng, đứng đầu Hội đồng Thương mại Quốc gia do Trump tạo ra tại Toà Bạch Ốc. Tuy nhiên, tổng thể của hồ sơ lý lịch của Navarro phản ảnh một người có chuyên môn cao về các lợi ích công chúng hơn là các hoạt động phức tạp của khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Ông ta dường như không thông thạo tiếng Trung Quốc, và chưa khi nào dành thời gian đáng kể hoạt động, và cũng không phải là khách thường xuyên đến Trung Quốc. Các nhà phân tích Trung Quốc được đánh giá cao hầu như đều đồng ý trong sự chê bai của họ về quan điểm của Navarro. Điều gì xảy ra khi chuyên gia Trung Quốc hàng đầu của Toà Bạch Ốc không – ít nhất theo các tiêu chuẩn được sử dụng trong các nhóm lập chính sách đối ngoại – thực sự là một chuyên gia Trung Quốc?

Câu trả lời có thể rất quan trọng. Thương mại là nền tảng cho hầu hết các khía cạnh khác của quan hệ địa chính trị quan trọng nhất trên thế giới. Trong một cuộc nói chuyện kéo dài gần một giờ với Foreign Policy, Navarro cho biết,

“Ngay khi có một quốc gia lừa gạt, mô hình này sẽ sụp đổ. Ngay khi có những thao túng tiền tệ hoặc những khập khễnh tiền tệ, mô hình này sẽ đổ. Trong cả hai trường hợp, một quốc gia sẽ thắng và nước kia sẽ thua. Bất kỳ học sinh trung học nào cũng hiểu điều đó.”

Navarro, tái sinh như là một người phân tích Trung Quốc, dựa trên ý thức hệ của ông về việc xem Trung Quốc như là đối thủ chính của Mỹ trong trò chơi kinh tế chỉ có thắng thua (zero-sum game). Ông than phiền rằng việc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới là một trong những sai lầm lớn nhất mà Hoa Kỳ đã vấp phải, và tin rằng Bắc Kinh không chơi theo luật. Ông ta đã tố cáo Trung Quốc vì chiến thuật hám lợi lèo lái bằng những doanh nghiệp nhà nước và các khoản trợ cấp, ông tin rằng phần lớn chúng đã góp phần làm suy giảm công việc sản xuất ở Hoa Kỳ. Mặc dù có quy ước đang lưu hành, ông vẫn khẳng định rằng Trung Quốc vẫn đang thao túng đồng nhân dân tệ. (Điều đó đúng trong quá khứ, nhưng đa số chuyên gia kinh tế đồng ý là đồng nhân dân tệ hiện nay không còn thấp hơn giá hợp lý.) Cùng với Trump, Navarro đã xé bỏ hiệp định Quan hệ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Ông nói nhiều lần rằng ông muốn đánh 43% thuế nhập cảng vào hàng hoá của Trung Quốc. (Ở một dịp khác, Trump đã từng nói về mức thuế nhập cảng 45%).

Kể từ khi Navarro đột ngột xuất hiện trên chính trường quốc gia, ông giống như một kẻ đạp cổng xông vào đối với những chuyên gia Trung Quốc, những người đã mất nhiều năm trời, thậm chí hàng chục năm để tạo dựng danh tiếng của họ. Hơn một chục chuyên gia hàng đầu về Trung Quốc đã tìm tới bài báo này – kể cả những chuyên gia ở đại học, ở viện nghiên cứu, các nhóm tư vấn, khu vực tư nhân, và những người trước đây làm việc trong chính phủ – nói rằng họ không biết về Navarro, hoặc ít tương tác với ông ta, và chỉ nghe nói về ông ta sau khi ông được phóng vào chính trường như một thành viên của nhóm kinh tế của Trump. Các giáo sư tại Nam California – những người hầu như có cơ hội gặp Navarro, những người đã dạy tại Đại học California, Irvine trong nhiều năm – cho biết ông đã không cố gắng để liên hệ với các chuyên gia Trung Quốc, cho dù họ là các nhà kinh tế học, các nhà khoa học chính trị hay sử gia. James McGregor, cựu chủ tịch Phòng Thương mại Hoa Kỳ tại Trung Quốc nói, “Navarro không được biết đến ở bất kỳ giới nghiên cứu Trung Quốc nào.”

Kenneth Pomeranz, giáo sư về lịch sử Trung Quốc tại Đại học Chicago, và trước đây giảng dậy tại UC Irvine, nói: “Hồi ức của tôi cho biết ông ta tránh những người thực sự biết về Trung Quốc.” Patrick Chovanec, chiến lược gia của Silvercrest Asset Management và là một nhà bình luận thường xuyên về nền kinh tế Trung Quốc nói với FP, “Trung Quốc mà Navarro mô tả trong ‘Chết vì Trung Quốc’ chỉ là mối quan hệ tiếp tuyến với Trung Quốc mà tôi đã sống mười năm ở đó.” McGregor nói cuốn sách của Navarro và tài liệu của ông “gần như không đáng tin cậy với những người biết về Trung Quốc,” và đầy những “cường điệu, không chính xác” và một loại “tranh biếm hoạ về Trung Quốc mà ông đưa ra.”

Sự cường điệu mà McGregor đề cập đến phần lớn nằm trong trong ba cuốn sách của Navarro: Hổ phục: Chủ nghĩa quân sự của Trung Quốc có nghĩa gì với Thế giới; Chết vì Trung Quốc: Đối đầu với Rồng – Lời kêu gọi Hành động Toàn cầu (kèm theo bộ phim tài liệu cùng tên); Và Cuộc Chiến tranh Trung Quốc sắp xảy ra: Họ sẽ chiến đấu ở đâu và Làm thế nào để đánh bại họ.

[sách của P. Navarro: Crouching Tiger: What China’s Militarism Means for the World; Death by China: Confronting the Dragon — A Global Call to Action (which was accompanied by a film documentary of the same name); and The Coming China Wars: Where They Will Be Fought and How They Can Be Won.]

Thật là công bằng khi gọi cả ba là luận chiến, nếu đọc được.

Trong cuốn “Death by China”, Navarro cảnh cáo người mua hàng hóa của Trung Quốc, “Nếu mơ được chết vì nổ, lửa, hoặc điện giật, bạn có thể chọn mua từ một loạt các dây điện đã gài bẫy, quạt, đèn, điều khiển từ xa quá nóng, Điện thoại di động tự nổ, và những radio tự bốc cháy.” Mở đầu ở một phần khác về vấn đề ô nhiễm của Trung Quốc, Navarro vẽ trước bối cảnh, tuyên bố, “Đó là Đại ca gặp mùa Xuân yên tĩnh”. Ông thậm chí còn gọi Trung Quốc là “Đất Rồng”.

Khi được hỏi về danh tiếng của mình, Navarro đã giới thiệu tôi đọc phần cảm ơn trong cuốn sách mới nhất của ông. Navarro nói, “Bạn có hơn 30 nhân vật Trung Quốc hàng đầu trên trên thế giới, thuộc mọi thành phần, mà tôi phỏng vấn. Làm sao có thể nói một cách đáng tin rằng tôi tránh gặp mọi người? Đó chỉ là kiểu vặn vẹo độc ác.” Các cuộc phỏng vấn, dĩ nhiên, không đồng nghĩa với sự chứng thực hay tán thành, và tôi đã không thể tìm được bất cứ nhân vật nào Navarro đã phỏng vấn sẵn sàng bình luận cho bài báo này.

Đối với hầu hết các chuyên gia Trung Quốc, thời gian hoạt động đáng kể ở Trung Quốc đã xây dựng quan tâm và chuyên môn của họ. Với Navarro, không phải vậy, Navarro nói ông chuyển sang chú ý đến Trung Quốc vào giữa những năm 2000, khi ông bắt đầu nhận thấy rằng những cựu sinh viên trường kinh doanh của ông đã mất việc làm. Ông đã bắt đầu một dự án nghiên cứu về mất việc làm khi có thặng dư thương mại của Trung Quốc và đồng nhân dân tệ ở giá thấp nhất, và kết luận rằng Trung Quốc là một chính phạm.

Gordon Chang, một nhân vật gây nhiều tranh cãi trong số những người theo dõi Trung Quốc, đã cảnh cáo hơn 15 năm nay rằng Trung Quốc sắp sụp đổ đên nơi, là người phân tích Trung Quốc duy nhất tôi tìm ra và có thể được gọi là người ủng hộ Navarro. Chang đã viết lời mở đầu cho cuốn sách của Navarro về sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nhưng ngay cả ông cũng không đồng ý với Navarro về mọi thứ.

Chang nói với FP, “Bạn sẽ không nghe thấy tôi bảo vệ việc đánh 45% thuế nhập cảng và tiền phạt vì thao túng tiền tệ liên tục.” Ông Chang cũng không ủng hộ việc Mỹ rút ra khỏi TPP, mà ông gọi là “một vụ đổ vỡ tự gây ra.”

Những chỉ trích của những chuyên gia Trung Quốc phản ảnh những chỉ trích về quan điểm kinh tế của Navarro. Những tài liệu trong đăng trên New Yorker và Vox cho rằng chủ trương của Navarro không có lý thuyết hậu thuẫn và bị cô lập khỏi tư tưởng kinh tế chủ đạo. Về phần mình, Navarro nghĩ rằng hầu hết những kinh tế gia đều bị cô lập với thực tế. Ông nói,
“Chín mươi chín trong số 100 người chỉ trích tôi về kinh tế không dạy kinh tế như tôi. Đây là một lĩnh vực chuyên môn cốt lõi của tôi, và những người không dạy mô hình lý thuyết và không hiểu tại sao lý thuyết đó lúc nào cũng sụp đổ hoàn toàn trong thế giới thực, đang chỉ trích tôi.”

Tương tự như vậy, Chang cho rằng các kinh tế gia hiểu lầm Navarro vì họ hiểu sai Trung Quốc. Chang nói, “Trung Quốc có một cái nhìn rất hẹp về thương mại. Họ luôn xem nó như là ‘Tôi thắng, bạn thua’. [Trung Quốc] quan niệm thương mại tương tự như lối nhìn của Navarro.”

Orville Schell, Giám đốc Trung tâm Quan hệ Mỹ-Trung tại Châu Á, gần đây đã gặp Navarro. Giống như hầu hết các chuyên gia Trung Quốc được phỏng vấn, Schell không đồng ý với ứng xử đối nghịch của Navarro và nghĩ rằng ông không đánh giá cao mức độ nhạy cảm của quan hệ Mỹ-Trung. Nhưng Schell tỏ ra hào phóng hơn những người khác. “Tôi biết Navarro làm nhiều kinh tế gia khó chịu, nhưng tôi không phải là một chuyên gia kinh tế. Người ta phải thừa nhận rằng ông ấy đã thu hút được sự chú ý của Trung Quốc. Ông ấy đang nhắc với Trung Quốc rằng họ đang gặt hái những thành quả cay đắng của sự thiếu thận trọng của họ đã tạo ra một sân chơi đầy thách thức và không cân xứng.”

Schell cũng đưa ra một cái nhìn rộng lượng hơn về sự cô lập của Navarro đối với giới quan sát Trung Quốc. Schell nói, “Theo quan điểm của ông ấy, các chuyên gia Trung Quốc đang mộng du qua mối quan hệ của Hoa Kỳ với Trung Quốc. Và ông ta đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần: Chúng ta đã thực sự đã có được gì từ mối quan hệ này?”

McGregor nói Navarro “đáng được ghi công đã chỉ ra rằng Trung Quốc đang khôn hơn Mỹ và thế giới trong ít nhất mười năm qua.” Nhưng McGregor nói thêm rằng rất khó để chấp nhận thông điệp đó khi “nó đang bị trộn lộn trong một hỗn hợp vô nghĩa.”

Navarro tin rằng sự ghen tị của những người chỉ trích cho thấy rằng “theo thời gian, tôi trong ngày càng giống như Paul Revere nhiều hơn một kẻ gieo hoang mang mà những người chỉ trích tôi đã miêu tả.”

[Paul Revere là một thợ bạc, thợ khắc, một nhà công nghiệp người Mỹ đầu tiên, và một người yêu nước trong cuộc Cách mạng Hoa Kỳ, – TM]

Sự bào chữa lớn nhất của Navarro, dĩ nhiên, là việc được gia nhập vào chính quyền của Trump. Hai người lần đầu tiên liên lạc với nhau vào năm 2011, sau khi Navarro biết rằng Trump đã đọc “The Coming China Wars”; sau đó, Trump đã đánh giá tốt cho cuốn phim tài liệu của Navarro. Khi Trump vận động tranh cử tổng thống, Navarro đến New York, và sau cùng đã làm việc giúp đỡ trong cuộc vận động tranh cử. Navarro nói ông không chờ đợi sẽ ở lại làm việc tại Washington. “Tất cả chỉ xảy ra một cách hữu cơ.”

Navarro có thể đã đến Washington như một nhân vật không ai biết, nhưng cộng đồng chính trị San Diego biết Navarro rất rõ, vừa sợ hãi vừa ghê tởm. Lisa Ross, tuỳ viên báo chí của Navarro trong vài cuộc vận động tranh cử thất bại cho biết: “Không ai trong tỉnh có thể tin rằng Peter Navarro đang ở nơi ông ở.”

Navarro ra tranh cử thị trưởng năm 1992 sau khi dẫn đầu một nhóm thường dân phản đối cái mà ông gọi là phát triển quá mức ở San Diego. Ông đặc biệt hiểu rõ về ảnh hưởng của các nhóm lợi ích đặc biệt vì có những nghiên cứu khoa học về các tiện ích công cộng và kiểm soát tiền thuê nhà trọ. Ông ta thích đấu đá và coi mình là người của quần chúng. Ông ta tự đặt mình là người ngoài cuộc, chống lại cơ chế. Ông ta tự tin, điên cuồng, và có khiếu đối thoại với báo chí. Ross nói, “Peter có thể khiến báo giới xuất hiện bất cứ lúc nào. Họ yêu ông ấy.”

Đối phó với một đối thủ vừa ly dị sau khi ông chồng bị buộc tội rửa tiền ma tuý, Navarro đã vùi dập Susan Golding trong một trong một cuộc vận động tranh cử tiêu cực nhất trong trí nhớ của thành phố San Diego. Tom Shepard, chiến lược gia chính của Golding, nói: “Ông ta rất giỏi xác định điểm cần phải tấn công và khai thác nó đến cùng.” Navarro vẽ hình ảnh Golding, người đã từng trải nhiều năm trong chính trường địa phương, như một phần tử thuộc tầng lớp cai trị thối rữa. Trong cuộc tranh luận cuối cùng trên truyền hình trước ngày bỏ phiếu, ông tấn công đến nỗi bà Golding phải khóc. Thay vì ngưng lại, Navarro tấn công gấp đôi, và buộc tội là Golding đang đóng kịch. Cử tri không hài lòng; lần đó Navarro thất cử khít khao.

Navarro tiếp tục tranh cử làm nghị viên hội đồng thành phố, giám sát viên quận, và cuối cùng là dân biểu vào năm 1996. Lần này, ông đã thảm bại. Ross nói, “Tính tiêu cực của Peter rất cao, không có cách nào chúng tôi có thể thắng được cuộc đua đó.”

Nhiều người biết Navarro, nói chuyện với FP, đã chỉ ra những điểm tương đồng giữa ông và Trump. Cả hai đều dễ bùng nổ, lôi cuốn, đeo đuổi một mục đích, chỉ biết đến mình, và có khả năng ứng xử trước máy thu hình và đưa ra một phát biểu xuất sắc. Kim Cox, Chủ tịch Đảng Dân chủ quận từ thời kỳ đó, nói, “Tôi nghĩ ông ấy và Trump xứng đôi vừa lứa.”

Larry Remer, chiến lược gia chính của Navarro trong một số cuộc vận động tranh cử, nói, “Có cái tôi bự cỡ Trump không phải dễ. Nhưng Peter chắc chắn tin rằng ông có thể đóng góp rất nhiều.”

Tuy nhiên, Remer cảnh cáo về việc đánh đồng Navarro với ông chủ hiện tại.

“Peter mà tôi biết không có mối quan hệ nào với con người thô lỗ, dâm dục, phân biệt chủng tộc, chống lại nữ quyền Donald Trump. Ông ấy không bao giờ là những thứ đó và tôi không tin anh ấy như thế ngày hôm nay.”

Rõ ràng Navarro là một nhân vật gây tranh cãi luôn luôn muốn thắng và sẵn sàng làm tổn thương cảm xúc nếu cần. Công bằng mà nói, dù như vậy cũng không thể loại trừ khả năng Navarro cũng chân thành trong quan điểm của mình và thực sự mong muốn phục vụ công chúng. Có bằng chứng cho điều đó. Navarro là một tình nguyện viên trong Peace Corp ở Thái Lan vào đầu những năm 1970. Ông ấy nói về thời gian đó với sự yêu mến sâu sắc. Những người bạn tình nguyện viên nhớ đến ông ta là một thanh niên nghiêm túc, bình tĩnh và một người biết lắng nghe.

Cái tinh thần phục vụ công chúng đó – từ những ngày là tình nguyện viên của Peace Corp và từ những nghiên cứu học thuật về sự mất việc làm – vẫn còn trong con người Navarro. Navarro tiếp tục tin rằng ông đang tranh đấu vì người dân thấp cổ bé miệng. Trong một bài phát biểu vào ngày 6 tháng 3, ông đã nói với những người bảo vệ sản xuất của Trung Quốc vì nó cung cấp cho người Mỹ những mặt hàng rẻ hơn.

“Dường như đây là một lý luận không hợp thời của giới tinh hoa. Nó giả định rằng những thành phần nghèo nhất trong xã hội của chúng ta muốn mua sản phẩm rẻ hơn là muốn có công việc tốt và một mức lương tốt.”

Trong tinh thần đó, văn phòng của Navarro đang hoạt động như một “đội Đặc nhiệm” để giúp các nhà sản xuất – và các chủ trang trại, nông dân và công nhân – bằng cách chỉ điểm những trường hợp cạnh tranh thương mại không công bằng của những công ty nước ngoài. Navarro cho biết ông đang xét lại tác động của luật an ninh không gian mạng mới của Bắc Kinh, đòi hỏi tất cả các công ty trong nước và nước ngoài lưu trữ các thông tin quan trọng thu thập được ở Trung Quốc trên các máy chủ ở Trung Quốc. Theo quan điểm của ông, điều này gây ra nhiều bất lợi đối với các công ty dịch vụ trên mây của Mỹ trong khi vẫn hỗ trợ các công ty địa phương như Alibaba Cloud. Navarro muốn có đi có lại. Ông nói, “Alibaba Cloud sẽ độc quyền ở thị trường Trung Quốc ngay cả khi nó có thể tự do nhập vào thị trường của chúng tôi. Chúng tôi sẽ cho phép một công ty Trung Quốc đến Hoa Kỳ, ngay cả khi Trung Quốc đang đẩy Amazon ra.”

Vai trò của Đội Đặc nhiệm có thể phù hợp với Navarro. McGregor nói, “Về chính sách thương mại lớn hơn, ông dường như có thái độ nhiều hơn là khả năng. Vì vậy, để ông ta bận rộn với từng trường hợp cá nhân và dùng ông ta như lực lượng tấn công ở cấp địa phương có lẽ tốt hơn cả.”

Câu hỏi đặt ra là liệu tính hay gây gỗ của Navarro sẽ một lần nữa đè bẹp tinh thần phục vụ quần chúng của ông hay không. Tin tức gần đây cho biết Navarro đang bị gạt ra bên lề ở Toà Bạch Ốc, và cựu Giám đốc điều hành của Goldman Sachs Gary Cohn của Hội đồng Kinh tế Quốc gia, người đã quy tụ một khối nhân viên hùng mạnh và nói chung là ôn hoà hơn đối với Trung Quốc, có thể là ngôi sao đang sáng. Một số thì thầm rằng Navarro và nhóm nhỏ của ông có thể sớm bị chuyển sang Bộ Thương mại, dưới sự giám sát của Wilbur Ross, người trước cuộc vận động tranh cử tổng thống thường xuyên ca ngợi nền văn hoá Trung Quốc. Navarro không bình luận về những bản tin này.

Nhưng ông ấy nhận ra nghịch lý do bản sắc chính trị của ông đã tạo ra. Trong “San Diego Confidential”, một cuốn sách không được tôn trọng và rất dễ đọc phản ảnh về những năm tháng ông đi vận động để được dân cử, Navarro có viết một số tự đánh giá khắc nghiệt, kể cả thời điểm chân lý sau khi ông thất bại trong cuộc chạy đua vào Quốc hội. Ông viết,
“Tôi đã thất bại vì tôi đã tranh cử quá nhiều lần và xúc phạm quá nhiều người trong quá trình này. Kết quả là, tôi không bao giờ có thể làm được điều duy nhất tôi muốn làm trong chính trường – tranh đấu cho những vấn đề quan trọng.”

© 2017 DCVOnline
Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net”

Nguồn: Trump’s Top China Expert Isn’t a China Expert. Peter Navarro doesn’t speak Chinese, and has scant in-country experience. Should that matter? BY MELISSA CHAN. Financial Post. MARCH 13, 2017.




View My Stats