Thursday, 5 March 2015

BI KỊCH CỦA ĐẤT NƯỚC: BẮT NGUỒN TỪ CÁC ANH BA (Dương Hoài Linh)





Tác giả gửi tới Dân Luận
05/03/2015

Dân Luận: Bi kịch của đất nước này là chúng ta - những người dân - đã để cho các lãnh đạo đầy hoang tưởng và tham lam này muốn làm gì thì làm mà không dám phản đối họ.

(Lấy ý tưởng từ bài viết của bác 5xu)


1/ Anh Ba Thành: “Ngày 05-6-1911, anh Ba Nguyễn Tất Thành bước lên con tàu thủy với hai bàn tay trắng, trái tim nóng bỏng nỗi đau mất nước và quyết tâm sắt đá: khôi phục lại nước Việt, bảo vệ nền độc lập và cuộc sống tự do cho mọi người.

Ước vọng quá lớn với một chàng trai 21 tuổi. Nhưng đã thành hiện thực. Chàng trai đã đi vào lịch sử, viết nên lịch sử…”

Đó là đoạn nhập đề thường thấy mà “Đảng ta” hay dùng để nói về nguồn gốc cơn đại họa của dân tộc. Cái khổ cho dân tộc Việt là mặc dù sóng đánh dữ dội nhưng tàu Đô đốc Latouche-Tréville vẫn không làm anh Ba rơi xuống biển và “ma đưa lối quỷ dẫn đường” thế nào lại khiến anh tiếp xúc với luận cương Lê nin, trong khi có chán văn kiện hay ho của thế giới như về Cách mạng tư sản Pháp, về hiến pháp Mỹ, tuyên ngôn nhân quyền… lại chẳng làm anh Ba động tâm.

Cái “hay”của anh Ba là phán “chủ nghĩa đế quốc” là giai đoạn tột cùng của “chủ nghĩa tư bản” và “chủ nghĩa cộng sản” là mùa xuân của nhân loại “đúng y” như tiên tri. Có điều “nhân loại” ở đây đều là con cháu của anh Ba, trong đó anh họ Nông là một ví dụ điển hình.

2/ Anh Ba Duẫn (1907–1986): là Bí thư Thứ nhất Trung ương Đảng Lao động Việt Nam từ 1960 đến 1976, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam từ 1976 đến 1986 là Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam có tổng thời gian tại vị lâu nhất với 25 năm, 303 ngày.

Anh Ba này có một câu nói nổi tiếng, để đời: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô,Trung Quốc”. Anh Ba cũng là thủ phạm chính cho việc đánh chiếm miền Nam bằng bạo lực khiến hàng triệu người hy sinh xương máu vô ích. Không những thế, những chính sách sai lầm như cải tạo tư sản, cải tạo công thương nghiệp, đổi tiền… đã khiến kinh tế Việt Nam kiệt quệ sau chiến tranh. Có thể tổng kết cuộc đời của anh Ba này trong một câu “Không những có tội lớn trong 20 năm chiến tranh, Lê Duẫn còn có tội trong cả 20 năm hòa bình”.

3/ Anh Ba X: Anh Ba này được chủ tịch nước gọi một cách dè dặt là đồng chí X. X là một ẩn số của phương trình chưa có lời giải nhưng cũng có nghĩa là Xạo. Nó phản ánh rất đúng tính cách của anh, tính cách “nói một đường làm một nẻo”, tính cách “vừa hợp tác vừa đấu tranh”.

Hai nhiệm kỳ thủ tướng, anh phải chịu trách nhiệm chính về việc kinh tế Việt nam lụn bại, văn hóa tham nhũng tràn lan. Anh Ba Xạo cũng là thủ phạm chính trong việc vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam: bắt giữ các nhà đấu tranh dân chủ, gây ra thảm trạng dân oan, đứng đằng sau các nghi án thanh trừng nội bộ.Chính sách”cái còng và khẩu súng”của anh Ba này đã đẩy đất nước vào chế độ “công an trị” khiến người dân bị tước đi những quyền tự nhiên tối thiểu của con người. Nhưng không ít người vẫn còn ngây thơ đặt hoài vọng vào một “Gorbachev Việt Nam” từ anh Ba, để rồi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác khi nhận ra bộ mặt “Xạo”của anh Ba.

4/ Anh Ba Tàu: Đây là anh Ba đáng sợ nhất, chi phối toàn bộ lịch sử Việt Nam cận đại. Anh Ba không ra mặt nhưng đứng đằng sau các biến cố chính trị lớn: cải cách ruộng đất, xét lại chống Đảng,cải tạo tư sản…Anh Ba đã ăn cướp chủ quyền lãnh thổ Việt nam từ Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc đến Hoàng Sa, Gạc ma… Anh cũng trực tiếp gây ra cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và gián tiếp đứng đằng sau tội ác diệt chủng của Campuchia khiến Việt nam phải đổ xương máu trong cuộc chiến biên giới phía Nam. Giờ đây anh Ba Tàu cũng đã thôn tính hầu hết các vị trí chiến lược về kinh tế, chính trị, an ninh quốc phòng trên lãnh thổ Việt Nam… Anh Ba cũng tuyên bố không quá cường điệu rằng: “Chỉ cần ba ngày có thể biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Quốc”.

Như vậy, lịch sử oái ăm đã đặt bốn anh Ba cạnh nhau và cho các anh đất để các anh dụng võ Xạo, vốn là nghề sở trường của mình. Các anh Ba có điểm chung là đều tự cao, tự cho mình có thể thay đổi lịch sử… Nhưng các anh đều không biết rằng lịch sử được viết bởi những kẻ có súng thường không chính xác. Và tất nhiên một ngày nào đó lịch sử sẽ được viết lại, các anh Ba … sẽ trở thành những tội nhân thiên cổ trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam.

--------------------------

Dương Hoài Linh - Tự xây đắp để ngang tầm thế kỷ?
13/02/2015
Dương Hoài Linh - Sự trường tồn của Đảng đang mâu thuẫn với các mục tiêu phát triển của Dân Tộc
31/01/2015
Dương Hoài Linh - Chỉ có thể nói "không thích", chứ không thể nói "không thể"
22/01/2015
Dương Hoài Linh - Thôi đủ rồi, đừng diễn nữa, thưa ngài Chủ tịch nước!
11/01/2015
Dương Hoài Linh: Nguyễn Ngọc Già - Một ngòi bút chính trực
31/12/2014
Dương Hoài Linh - Những ngày cuối năm: vô lý và giả dối
28/12/2014
Dương Hoài Linh - Không thành công thì cũng thành nhân!
23/12/2014
Dương Hoài Linh - Việt Nam sẽ đi về đâu?
21/12/2014
Dương Hoài Linh - Điều 258: Vi hiến trắng trợn và phỉ báng tư duy luật pháp của người Việt
17/12/2014
Dương Hoài Linh - Bắt quả tang Bọ Lập chọc vô chỗ nhạy cảm của Bộ Chính Trị
12/12/2014
Dương Hoài Linh - Đừng để đến khi quá muộn
11/12/2014
Dương Hoài Linh - Mười dấu hiệu cho thấy bóng dáng sụp đổ của một thể chế chính trị
05/12/2014
Dương Hoài Linh - Có thể nào chuyện "thắng bại" lại quan trọng đến thế sao?
23/11/2014
Dương Hoài Linh - Hai mươi câu nói ngắn gọn, "sâu sắc" của lãnh đạo Việt Nam
23/11/2014
Dương Hoài Linh - Trung Quốc có thể nào vượt qua Mỹ hay không?
10/11/2014
Thu, 06/11/2014 - 04:02
Wed, 05/11/2014 - 05:23
Thu, 30/10/2014 - 09:08
Wed, 29/10/2014 - 09:03
Mon, 27/10/2014 - 22:04  
Sun, 26/10/2014 - 19:30
Thu, 23/10/2014 - 01:09








Cướp có văn hóa và văn hóa cướp XHCN (J.B Nguyễn Hữu Vinh)





Thu, 03/05/2015 - 20:53 — nguyenhuuvinh

Kinh hoàng cướp trong lễ hội

Mới đây, sau vụ cướp "lộc thánh" tại đền Gióng thuộc Hà Nội kinh hoàng bởi hàng chục thanh niên với thanh gỗ dài thẳng cánh choảng nhau bạt mạng mà báo chí đưa cả video lẫn hình ảnh, thì ông Phó ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng Long tuyên bố rằng đó là "Cướp có văn hóa". Sau trận "cướp có văn hóa" này, báo chí cho biết nhiều người phải vào bệnh viện.

Ngay sau đó là cướp lộc trong lễ phát ấn đền Trần ở Nam Định. Báo VietnamNet cho biết: "Đến 23h30 phút, ngay sau thời khắc khai ấn của các bô lão dòng tộc họ Trần tại phường Lộc Vượng - TP Nam Định, hàng ngàn người dân, khách hành hương đã đổ xô vào cung Thiên Trường chen nhau giành lộc đức Thánh Trần. Một cảnh tượng xô đẩy hỗn loạn đã diễn ra khiến nhiều người cao tuổi, phụ nữ và trẻ em bị mắc kẹt".

Ở đây không bàn đến việc những vở bi hài kịch cứ diễn đi diễn lại đầy bạo lực hàng năm đã làm nhiều người phải lo ngại về tính bạo lực của một số lễ hội và sự bát nháo của các lễ hội ngày nay. Vấn đề này, chúng tôi đã nói đến trong bài viết trước đây. Ở đây, chúng ta bàn đến một khái niệm, định nghĩa mà Phó ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng Long gọi là "Cướp có văn hóa".

Sự hình thành thói quen cướp bóc trong xã hội Cộng sản Việt Nam

"Cướp", theo Từ điển tiếng Việt, trong các nghĩa của động từ này, có 2 nghĩa gắn liền với vật chất như sau: - Lấy cái quý giá của người khác bằng vũ lực hoặc thủ đoạn. Hoặc: Tranh lấy, giành lấy một cách trắng trợn ỷ vào một thế hơn nào đó.

Như vậy, cũng theo Từ điển Tiếng Việt, thì trong từ cướp, không có định nghĩa nào có khái niệm "văn hóa" hoặc đồng nghĩa với cái gọi là văn hóa. Bởi theo nguyên tắc đạo đức xã hội Việt Nam ngàn đời nay - trước khi có Cộng sản - cướp chưa bao giờ được gắn liền hoặc được coi như một hành động có văn hóa.

Kể từ khi người Cộng sản giành phần thắng bằng việc cướp chính quyền năm 1945, hành vi cướp ở Việt Nam chuyển sang một giai đoạn mới, một thời kỳ mới. Đặc biệt, những năm gần đây, văn hóa cướp đã có những nét đặc trưng mới mang danh nhà nước. Và đến nay, hình thành một khái niệm "cướp có văn hóa".

Thực ra, trên thực tế, một nhà nước được hình thành bằng cách cướp chính quyền, tồn tại và hành động dựa trên cơ sở của một chủ nghĩa lấy bạo lưc, cướp bóc làm động lực và lẽ sống, thì chuyện cướp trở thành nề nếp, thành văn hóa không có gì là lạ.

Trước hết, với cái gọi là "Ba cuộc cách mạng được tiến hành song song" để nhằm đưa đất nước đến một cái mơ hồ viển vông là Chủ nghĩa cộng sản - mà thực chất là kiếm chác tiền của, tài nguyên cho một nhóm người mang danh Cộng sản - Ở đó, cuộc "cách mạng quan hệ sản xuất" thực chất là một cuộc trấn cướp vĩ đại.

Điển hình là cuộc Cải cách ruộng đất được tiến hành những năm 50 của thế kỷ trước mà nỗi kinh hoàng còn đến tận hôm nay và di họa thì còn đến mãi mai sau. Trong biến cố đó, tất cả tư liệu sản xuất của những người nông dân ưu tú, có kinh nghiệm làm ăn và làm giàu đa bị cướp đoạt và phá hoại. Thậm chí những người đã nuôi nấng Cộng sản đã bị đưa ra giết thịt để làm lễ tế trong cái gọi là "cách mạng về quan hệ sản xuất" theo lý thuyết của Chủ nghĩa Mác - Lenin và Chủ nghĩa Quốc tế vô sản.

Thế rồi, việc đưa quân vào miền Nam Việt Nam để tiến hành cái gọi là "giải phóng miền Nam" - cuộc chiến giữa hai ý thức hệ Cộng sản và tư bản chủ nghĩa. Hậu quả là hàng triệu người đã chết, đất nước nằm trọn dưới sự cai trị của những người Cộng sản. Hậu quả là một đất nước từng được chính Hồ Chí Minh ca ngợi là "Ở vào xứ nóng, khí hậu tốt. Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu. Nhân dân dũng cảm và cần kiệm"... đến ngày hôm nay lãnh thổ nằm dưới gót giày quân xâm lược, tài nguyên, khoáng sản đã khai thách triệt để, bán đổ, bán tháo, bán sạch cho nước ngoài, công dân đua nhau đi làm thuê, làm nô lệ, chấp nhận cho bọn "chó săn đế quốc" - theo định nghĩa của đảng CSVN"- bóc lột sức lao động. Đó cũng là hành động "cướp". Họ đã cướp đi quyền được tự quyết, được tự lựa chọn con đường ấm no, độc lập và hạnh phúc cho đất nước của những người dân Việt Nam.

Thế rồi, cũng chính khi những người cộng sản vứt bỏ không thương tiếc chiếc áo vô sản để tập trung tư liệu, nguồn lực sản xuất vào tay đảng phái mình, thì tất cả những miếng mồi, những lời nói, chính sách từ lý luận đến thực tiễn đã bị vứt bỏ. Họ sáng tác ra mớ lý luận về "đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh" hoặc "Vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác - Lenin" để gom tất cả những tài sản đất đai, tài nguyên của đất nước vào tay mình. Để thực hiện những điều đó, không có cách nào hơn, họ lại sử dụng động tác "Cướp".

Không chỉ là đất đai, tài nguyên của người dân, đã bị đảng thẳng tay cướp đoạt bằng các Quyết định, chính sách, dự án... Tất cả, sự thua thiệt, bị cướp đoạt chính là người dân mà quyền con người của họ cũng đã bị Đảng ngang nhiên tự xưng vĩ đại, sáng suốt, giành quyền lãnh đạo... để cướp đoạt không thương tiếc.

Không chỉ là những người nông dân, những nhà tư sản, mà tất cả các tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo đều bị cướp nặng nề. Các cơ sở tôn giáo, thờ tự bị cướp để chia chác, để bán hoặc ít nhất là phá hoại, quyền tự do có niềm tin, tín ngưỡng bị cướp trắng trợn bởi chủ nghĩa vô thần được làm nền tảng xã hội. Dù ngay trong bản Hiến pháp đầu tiên của họ năm 1946 và trên môi miệng những kẻ truyên truyền thì "Nhà nước luôn đảm bảo quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng của nhân dân và nơi thờ tự được luật pháp bảo hộ". Chính nhà nước cộng sản dùng đúng định nghĩa: Lấy cái quý giá của người khác bằng vũ lực hoặc thủ đoạn. Hoặc: Tranh lấy, giành lấy một cách trắng trợn ỷ vào một thế hơn nào đó" - từ tay tôn giáo vào tay mình. Thực chất, không thể nói gì hơn, đó là hành động cướp.

Cướp trở thành "văn hóa"(!)

Hiện tượng "Cướp" đã diễn ra trên mọi mặt, trong mọi giai đoạn, mọi lĩnh vực, mọi tầng lớp xã hội. Nó cứ diễn đi, diễn lại ngang nhiên, được thực hiện trên thực tế, được hỗ trợ bởi lý thuyết, chủ nghĩa vô sản bạo lực, được thực hiện bởi đội quân "Còn đảng, còn mình"... thì dần dần đã trở nên bình thường trong xã hội.

Và khi mọi việc trở nên bình thường trong xã hội thì nó thành nếp nghĩ, nếp sống, thành nếp sinh hoạt trong đời sống cộng đồng.

Từ chỗ cha ông ta chỉ dạy "Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan" cho đến lúc xã hội hỗn loạn. Còn nhớ, trước phiên tòa xử một thanh niên chặt tay cô gái để cướp xe ga, người nhà gào thét chửi bới cô gái rằng: Ai bảo mày mang vàng bạc và đi xe ga đẹp làm chi cho nó chặt". Xã hội đã đến lúc buộc phải sống chung với... cướp.

Không chỉ là kẻ cướp của, giết người man rợ như Lê Văn Luyện đã không còn lạ lùng ghê tởm với xã hội, mà những tiếng hò reo, cổ vũ tên tội đồ này của lớp trẻ, đã trở thành một hiện tượng riêng có ở thời Cộng sản.

Bởi, ngay cấp độ nhà nước, công quyền, người ta không chỉ cướp đất đai, quyền lực, chính quyền, mà ngày nay còn sản sinh ra những trò đốn mạt như cướp "vòng hoa tang", cướp phá những lễ tưởng niệm các anh hùng, liệt sĩ chống xâm lăng... dưới sự tổ chức và bảo kê của công an, nhà nước.

Thế rồi, nó trở thành nét "văn hóa" của người Việt dưới thời Cộng sản tự lúc nào không hay.
Thời xa xưa, cha ông ta đã nói đến những hành động "cướp" với những sự khinh bỉ và ghê tởm, ngày nay, người Cộng sản coi là "văn hóa".

Ngày xưa, cha ông ta sống dưới chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu, cả cộng đồng họp lại, bàn bạc thống nhất cách chống cướp. Thời Cộng sản, cướp trở nên phổ biến đến mức không có cách nào chống đỡ, bởi thuộc chính sách, luật pháp cộng sản đặt ra.

Và đất nước bốn ngàn năm, có lẽ chưa bao giờ chứng kiến hàng đoàn, hàng lũ, từng làng, từng xã, khắp cả nước người dân biến thành dân oan đi khiếu kiện trùng trùng điệp điệp hết năm này qua năm khác, hết đời cha sang đời con.

Đó chính là hậu quả của chính sách "cướp có văn hóa".

Và không chỉ là cướp có văn hóa, mà còn là cướp có chính sách, luật pháp và nhà nước hẳn hoi.

VIDEO :
Đánh nhau kinh hoàng tại lễ hội đền Gióng tết 2015- góc quay 2

Hà Nội, ngày 5/3/2015
J.B Nguyễn Hữu Vinh







View My Stats