Saturday, 25 October 2014

Chào mừng Nguyễn Văn Hải tự do (Ngô Nhân Dụng)





Ngô Nhân Dụng
Friday, October 24, 2014 6:33:35 PM

Khi nghe tin anh Nguyễn Văn Hải ra khỏi nhà tù mang số 6 (Thanh Chương-Nghệ An) chúng ta ai cũng vui mừng. Nhưng anh vừa cởi còng số tám đã bị đẩy lên máy bay đi biệt xứ, vợ con cũng không được báo tin để tới tiễn đưa! Nhiều người tiếc, lo anh như cá phải ra khỏi nước, không còn cơ hội tiếp tục cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ cùng với đồng bào.

Nhưng chúng ta có thể vượt ra khỏi tâm trạng vui hay buồn, mừng hay tiếc; bình tâm nghĩ đến tương lai. Cuộc đấu tranh đòi dân chủ tự do của toàn thể dân Việt vẫn tiếp diễn. Còn rất nhiều người trong nước đang tranh đấu và sẽ tiếp tục tranh đấu. Không thể “bắt” một Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải đứng mãi đầu trận tuyến lãnh mọi nỗi khổ trong tù ngục. Ðối với hoài bão anh Ðiếu Cày theo đuổi, giữa hai cảnh ngộ không biết đằng nào hơn. Trước là cảnh sống cô lập ở trong tù, bị “vô hiệu hóa,” bị tước bỏ mọi quyền nói và làm. Bây giờ là cuộc sống tự do, thêm nhiều cơ hội, nhiều đồng bạn và thêm những “vũ khí” đấu tranh mới. Không thể nói bên nào là ích lợi hơn cho cá nhân anh hay cho công cuộc chung. Ngày xưa Phan Bội Châu sống lưu vong bao nhiêu năm, khi bị bắt cóc đem về nước, bị giam cầm, thì ai cũng tiếc. Ngược lại, những người yêu nước như Phan Châu Trinh, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, đang sống ở Pháp lại tự ý về nước. Vì sống trong xứ Nam Kỳ họ vẫn được tự do hội họp, diễn thuyết, làm báo, để tranh đấu tại chỗ cùng với đồng bào.

Bao giờ dân Việt được sống tương đối tự do bằng dân Nam Kỳ thời thuộc Pháp, chắc anh Nguyễn Văn Hải (và hầu hết chúng ta) cũng nên về nước ngay, tranh đấu cho dân tộc mình được sống tự do, dân chủ hơn! Lúc đó thì cũng có hàng trăm ngàn người đã đứng lên tranh đấu ngay trong nước Việt Nam rồi.

Dù chính quyền Cộng Sản vu cáo nhiều người tranh đấu vì tự do dân chủ “âm mưu lật đổ nhà nước” để bỏ tù, nhưng hầu hết họ không làm chính trị. Có người bị tù vì đi biểu tình chống Trung Cộng xâm chiếm nước ta. Hoặc chỉ vì nộp đơn kiện viên thủ tướng đã làm sai pháp luật. Có người đi bênh vực những nông dân bị cướp đất nên bị bỏ tù. Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Bắc Truyển đều không có ý định nắm chính quyền, là mục tiêu của những người làm chính trị. Họ muốn sống tự do, nên bị bỏ tù. Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn cũng bị tù như Ðiếu Cày, vì họ đòi thi hành quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận. Họ đã đi biểu tình chống Cộng Sản Trung Quốc, họ đã làm blog để phát biểu ý kiến. Những tù nhân của lương tâm như Nguyễn Hữu Cầu, Trần Huỳnh Duy Thức, Trương Duy Nhất, Vi Ðức Hồi, Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, họ không thuộc cùng một đảng. Chưa ai nói họ muốn lên cầm quyền thay thế guồng máy tham ô và bất lực của đảng Cộng Sản. Tất cả chỉ giống nhau một điều: Họ đều muốn nước Việt không lệ thuộc ngoại bang, dân Việt được sống tự do, dân chủ, tài sản được luật pháp bảo vệ không bị bọn cướp ngày chiếm đoạt. Mỗi người, mỗi nhóm tranh đấu trong phạm vi của riêng, vì những vấn đề gần gũi nhất với mình mà được đồng bào chia sẻ.

Khi một nhà tranh đấu được trả tự do nhưng bị lưu đày, họ đều bị bao vây bởi những trông đợi, kỳ vọng của người chung quanh. Những người cùng đi trên con đường tranh đấu sẽ đòi hỏi, công khai hoặc thầm lặng, thiết tha muốn những người mới được tự do phải đóng một vai trò nào đó, phù hợp với kỳ vọng của công chúng. Có lẽ đó không phải là thái độ tốt nhất khi chào đón một đồng loại mới được sống cuộc đời tự do. Chúng ta nên chào đón Nguyễn Văn Hải, và trước hết là chúc anh được tự do, tự do thật sự, sống với lương tâm và hoài bão của mình. Anh sẽ đóng góp vào công cuộc tranh đấu dân chủ tự do cho dân Việt, tùy theo lựa chọn của anh. Như trước đây, anh cùng những Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn vẫn làm như vậy.

Hơn hai năm trước, có nhóm bạn trẻ từ trong nước ra đã tặng tôi chiếc áo thun ngắn tay (T-shirt) với hàng chữ: Free (Trả Tự Do cho) Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn! Tôi đã gửi cái áo thun này tại tòa báo Người Việt, để anh chị em nào có dịp gặp Ðiếu Cày thì mặc vào, cho anh thấy lòng chúng tôi vẫn nghĩ tới anh. Nguyễn Văn Hải chính là một nhà báo, một “Nhà Báo Tự Do” như tên câu lạc bộ anh khởi xướng. Ðầu năm 2014, nhân ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới, anh đã nhắc lại cảnh 700 báo, đài ở Việt Nam đều phải răm rắp nghe lệnh các quan tuyên giáo của đảng Cộng Sản. Ðó là điều không thể chấp nhận được. Chúng ta phải nói cho cả thế giới biết, tất cả đồng bào Việt Nam biết, cho cả những người nắm chính quyền biết. Phải nói, nói đi nói lại, phải đòi hỏi mãi, cho tới khi nào dân Việt được tự do.

Chúng tôi muốn chia sẻ nỗi mừng vui với Ðiếu Cày, với Nguyễn Văn Hải tự do. Anh đã hy sinh tranh đấu, đánh thức nhiều người, anh đã sống sáu năm tù ngục. Nay anh cần có thời giờ thích ứng dần dần với khung cảnh cuộc sống mới, chuẩn bị cho những hoạt động trong quãng đời còn lại. Ít nhất, trong thế giới tự do và tiến bộ, bệnh “Giời leo” (còn gọi là zona) mà anh đã bị mắc, sẽ được điều trị nhanh chóng hơn. Cũng chúc anh sớm gặp lại vợ, con, những điểm tựa tinh thần cần thiết cho mọi con người bình thường ở lứa tuổi 62, 63. Nhiều người Việt vào tuổi này đã về hưu, nhưng chắc anh Ðiếu Cày chưa muốn nghỉ ngơi.

Chắc chắn anh đã được công nhận làm một người tị nạn chính trị, được trao quyền cư trú hợp pháp ở một nước tự do. Ông tổng thống Mỹ đã đọc tên anh, Ðiếu Cày, trong một thông điệp long trọng trước Quốc Hội, chắc ông ta sẽ mời anh tạm trú thường xuyên ở nước Mỹ. Nhiều chính phủ trên thế giới đã vận động đòi tự do cho anh, bất cứ nước nào cũng sẵn sàng chào đón anh. Anh sẽ gia nhập một câu lạc bộ những nhân vật quốc tế, phải sống lưu vong vì chống độc tài. Ngụy Kinh Sinh, Vương Ðán, Ðoàn Viết Hoạt, bà Rebiya Kadeer người Yughur đang tị nạn tại Mỹ, bà Maryam Rajavi người Iran đang tị nạn ở Pháp. Họ đều có thể chia sẻ với anh những kinh nghiệm sống và hoạt động khi tiếp tục tranh đấu cho quê hương được tự do dân chủ.

Ðầu năm nay khi còn ở trong tù và đang bị bệnh, anh Nguyễn Văn Hải đã đọc cho con trai nghe hai câu thơ, gọi nhà tù là nơi “nghỉ ngơi,” để vợ con biết tâm trạng an nhiên của mình mà yên lòng. Anh viết:

Sài Gòn là chốn biểu tình
Trại Sáu là chỗ chúng mình nghỉ ngơi!

Bây giờ chắc anh không còn nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi nữa.

Trước mắt, anh sẽ có cơ hội tìm hiểu trong một xã hội tự do người ta sống như thế nào. Anh sẽ rút tỉa những kinh nghiệm sống dân chủ tự do, trong cuộc sống cụ thể chứ không phải chỉ những hoài bão và lý thuyết dân chủ tự do. Những kinh nghiệm đó sẽ làm giàu cho hành lý đấu tranh của anh. Anh có thể tiếp tục công việc đang làm dở dang trước khi bị bắt: Tái lập blog Ðiếu Cày, làm một nhà báo tự do đúng nghĩa; vì được sống tự do thật. Cả thế giới mở rộng trước mắt anh, anh sẽ ngây ngất, choáng váng khi hưởng quyền tự do lựa chọn và đứng trước không biết bao nhiêu điều để chọn lựa. Mỗi quyết định của anh sẽ không phải là một lựa chọn cá nhân nữa. Con đường anh sắp đi sẽ tùy thuộc những hoài bão, ước mong của anh về tương lai dân tộc Việt. Chắc chắn anh cần được yên tĩnh và nhiều thời gian để suy nghĩ một mình.




Tương lai của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (Swagata Saha - East Asia Forum)





Swagata Saha  -  East Asia Forum
Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng
Posted on 23/10/2014 by The Observer

Trung Quốc gần đây đã tái khẳng định ủng hộ Ấn Độ và Pakistan trở thành thành viên của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO). Tại cuộc họp lần thứ 14 của Hội đồng Nguyên thủ các nước SCO vào ngày 12 tháng 9 vừa qua, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã kêu gọi các nước quan sát viên SCO, trong đó có Ấn Độ và Pakistan, trở thành thành viên chính thức.

SCO là một tổ chức an ninh và kinh tế khu vực bao gồm Nga, Trung Quốc, Uzbekistan, Kazakhstan, Tajikistan và Kyrgyzstan, hoạt động từ năm 2004. Năm 2005, Ấn Độ trở thành quan sát viên, cùng với Iran, Pakistan và Afghanistan. Sri Lanka, Belarus và Thổ Nhĩ Kỳ là các đối tác đối thoại.

Trước đó tại SCO, Ấn Độ đã thể hiện sự sẵn sàng cho một vai trò quan trọng hơn trong tổ chức này. Tháng 6 năm 2011, SCO phê duyệt một “bản ghi nhớ nghĩa vụ,” theo đó cho phép các nước không phải thành viên được xin gia nhập SCO.

Trung Quốc đã cố gắng hình thành một nhóm an ninh phi phương Tây nhằm đối trọng với NATO và cho phép nó có nhiều cơ hội hành động quân sự hơn ở châu Á. SCO, thường được mệnh danh là NATO của châu Á, bị Nga và Trung Quốc chi phối. Kể từ khi Tập Cận Bình nhậm chức Chủ tịch nước, Nga và Trung Quốc đã tăng cường quan hệ bằng các cuộc tập trận hải quân chung, các hội nghị bàn tròn kinh tế và một thỏa thuận về khí đốt trị giá 400 tỷ USD, tất cả đều diễn ra trong quý đầu tiên của năm 2014. Việc mở rộng SCO là bắt buộc để đảm bảo an ninh cho các đường ống dẫn khí Trung Á mà rất nhiều trong số đó đi qua lãnh thổ Trung Quốc và đang bị đe dọa bởi các cuộc nổi dậy ảnh hưởng đến việc xây dựng chúng.

Việc NATO và Mỹ chuyển giao trách nhiệm an ninh cho Quân đội Quốc gia Afghanistan vào năm 2014 đã mang lại các khả năng và trách nhiệm rất lớn cho SCO. Sự ổn định ở Afghanistan là điều cốt yếu đối với động cơ chủ chốt của Trung Quốc là gặt hái lợi nhuận từ các khoản đầu tư của họ tại nước này. Ngoài ra, các phần tử nổi dậy ở khu vực Afghanistan-Pakistan đã tràn vào vào sân sau của Trung Quốc. Nhiệt tình cách mạng của các nhóm tại khu vực này đã thúc đẩy Phong trào Hồi giáo Đông Turkestan ở Tân Cương, Trung Quốc. Tân Cương đã bị ảnh hưởng bởi nhiều cuộc tấn công nổi dậy trong năm nay. Vụ nổ ở sân bay Karachi vào tháng 6 đã mở đầu cho việc chủ nghĩa cực đoan mở rộng mạng lưới của nó ở Trung Á.

Sự bất mãn của dân chúng với các chính quyền không đáp ứng được đòi hỏi của người dân đã trải khắp Trung Đông và Tây Á. Các thành viên của SCO thường được gọi là “câu lạc bộ của những nhà chuyên chế.” Kế hoạch mở rộng thành viên của SCO sang Ấn Độ, một trong những nền dân chủ ổn định nhất và lớn nhất trong khu vực, nhằm mục đích hạ thấp những luận điệu này trong khi kiềm chế những nỗ lực của phương Tây trong việc thúc đẩy dân chủ.

Về phần mình, Ấn Độ đã có những động thái tỉnh táo trong việc trở thành thành viên chính thức của SCO. Năm 2012, Ấn Độ khởi xướng Đối thoại Ấn Độ-Trung Á. Năm 2014, Ấn Độ tham dự cuộc họp của các điều phối viên quốc gia các nước thành viên SCO, nơi các quan sát viên lần đầu tiên được mời tham dự, ít lâu sau chuyến thăm của Tổng thư ký SCO Dmitry Fedorovich đến Ấn Độ.

Việc trở thành thành viên chính thức của SCO có ý nghĩa then chốt đối với các mục tiêu ngoại giao năng lượng và Chính sách kết nối Trung Á của Ấn Độ. Dấu chân mờ nhạt của Ấn Độ trong một Trung Á giàu năng lượng có thể gây bất lợi cho kế hoạch “Make in India” (chiến dịch thu hút đầu tư và sản xuất nước ngoài tại Ấn Độ – ND) của Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi. Việc mở rộng thành viên SCO cũng sẽ có lợi cho các nỗ lực ngăn chặn khủng bố, buôn bán ma túy và chủ nghĩa cực đoan.

Kế hoạch nâng cấp các quan sát viên thành thành viên chính thức của SCO song song với “Sáng kiến một vành đai, một con đường” mà Trung Quốc đưa ra năm 2013. Vành đai kinh tế Con đường Tơ lụa mới và Con đường Tơ lụa trên biển thế kỷ 21 được thiết kế nhằm nâng cao sức hấp dẫn thương mại đối với Trung Quốc và tăng cường sự hiện diện của nó ở châu Á.

Việc kết nạp Pakistan làm thành viên SCO sẽ tạo thuận lợi cho kế hoạch làm sống lại vai trò trung tâm thương mại khu vực của Trung Quốc. Điều này cũng sẽ hỗ trợ cho Chiến lược phát triển miền Tây được Trung Quốc đưa ra từ năm 2000. Bằng cách phát triển một mạng lưới về dầu khí, đường sắt, đường bộ, kinh tế và văn hóa phức tạp với các quốc gia châu Á khác, Trung Quốc giành được vị thế mạnh mẽ hơn để vươn lên dẫn đầu trong thế kỷ châu Á.

Vấn đề mở rộng thành viên SCO được đưa ra tại thời điểm mà sự cạnh tranh Đông-Tây đang ở mức cao mới kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh. Quan hệ Mỹ-Nga đã xấu đi đáng kể do cuộc khủng hoảng Ukraine. Sau khi ký kết các thỏa thuận khí đốt Trung Quốc – Nga, Tổng thống Nga Vladimir Putin tuyên bố rằng trật tự thế giới đơn cực đã chấm dứt. Các thành viên của Hạ viện Mỹ cũng đã chỉ trích Ấn Độ vì đã “ngầm chấp thuận sự xâm lược của Nga tại Crimea.” Chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel tới Ấn Độ vào tháng 8 và chuyến thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Ấn Độ Modi sau lệnh cấm thị thực (của Mỹ đối với Modi) kéo dài gần một thập kỷ có thể báo hiệu cho một sự cải tiến trong quan hệ Đông-Tây. Nhưng hoạt động tình báo mạng, trinh sát quân sự và các cuộc không kích của Mỹ tại Syria vẫn còn là nguyên nhân chính cho những căng thẳng giữa Trung Quốc, Nga và Hoa Kỳ.

Các thành viên SCO cần phải có cách tiếp cận hai chiều để trở thành một nhóm thành công trong khu vực. Ở tầm vĩ mô, nó phải hình thành được một tầm nhìn chung và sự tin cậy lẫn nhau với các tổ chức tương tự, ví dụ như Tổ chức Hiệp ước An ninh Tập thể. Ở cấp độ vi mô, các vấn đề song phương và khu vực giữa các nước thành viên cần phải được giải quyết. Ví dụ như những căng thẳng giữa Ấn Độ và Pakistan (cả hai đều đã là thành viên chính thức của SCO) về vấn đề Kashmir.

Tương tự như vậy, Trung Quốc và Ấn Độ nên giải quyết những tranh chấp biên giới của họ. Ngoài ra còn có những căng thẳng giữa Trung Quốc và Thổ Nhĩ Kỳ, một đối tác đối thoại của SCO, về Phong trào Hồi giáo Đông Turkestan. Nếu SCO muốn góp phần vào một châu Á ổn định và thịnh vượng, nó buộc phải giải quyết những tranh chấp song phương này.

Swagata Saha là Trợ lý nghiên cứu tại Observer Research Foundation (Quỹ Nghiên cứu Quan sát viên), Ấn Độ.

Bản gốc tiếng Anh: East Asia Forum





Sự suy yếu bị thổi phồng của Hoa Kỳ (Joseph S. Nye - Project Syndicate)





Joseph S. Nye   -   Project Syndicate
Biên dịch: Trương Thị Phương Thanh
Posted on 25/10/2014 by The Observer

Khi những cuộc bầu cử Quốc hội Hoa Kỳ càng gần kề, những câu hỏi về sự vững chắc của các thể chế chính trị và tương lai lãnh đạo toàn cầu của Mỹ càng trở nên nhiều hơn. Trong đó, một số câu hỏi đã lấy sự bế tắc giữa các đảng phái làm bằng chứng cho sự suy yếu của Mỹ. Nhưng tình hình có thật sự xấu như vậy hay không?

Theo nhà khoa học chính trị Sarah Binder, kể từ cuối thế kỷ 19, sự chia rẽ ý thức hệ giữa hai đảng chính trị chính của Mỹ chưa bao giờ lớn như bây giờ. Tuy nhiên, bất chấp sự bế tắc hiện tại, Quốc hội thứ 111 (nhiệm kỳ 3/1/2009 – 3/1/2011 – NBT) đã thông qua một gói kích thích tài khóa lớn, cải cách chăm sóc y tế, điều tiết tài chính, một hiệp ước kiểm soát vũ khí và sửa đổi chính sách của quân đội về tình dục đồng tính. Rõ ràng, hệ thống chính trị Mỹ không thể bị bác bỏ (ngay cả khi sự bế tắc giữa các đảng phái là mang tính chu kỳ).

Tuy vậy, Quốc hội hiện nay gặp phải nhiều cản trở do năng lực lập pháp yếu. Mặc dù trong hai thập niên qua, sự nhất quán về ý thức hệ đã tăng gấp hơn hai lần, từ 10% lên đến 21% dân chúng, hầu hết người Mỹ không có quan điểm đồng nhất theo hướng tự do hay bảo thủ, và muốn các đại biểu của họ ở khoảng trung gian. Tuy nhiên, những đảng chính trị đã trở nên nhất quán hơn về ý thức hệ kể từ thập niên 1970.

Đây không phải là vấn đề mới đối với Hoa Kỳ, đất nước có bản hiến pháp dựa trên quan điểm tự do của thế kỷ 18 cho rằng quyền lực được kiểm soát tốt nhất bởi sự phân lập cũng như cơ chế kiềm chế và đối trọng lẫn nhau, với tổng thống và Quốc hội bắt buộc phải cạnh tranh lẫn nhau để giành quyền kiểm soát trong các lĩnh vực như chính sách đối ngoại. Nói cách khác, chính phủ Mỹ được thiết kế có khuynh hướng kém hiệu quả nhưng nhằm đảm bảo rằng nó không thể dễ dàng đe dọa sự tự do của người dân.

Sự không hiệu quả này có thể đã góp phần vào sự sụt giảm lòng tin vào những thể chế của Mỹ. Ngày nay, chưa đến 1/5 dân chúng tin rằng chính phủ liên bang luôn hành động đúng đắn, so với con số 3/4 vào năm 1964. Đương nhiên, những con số này thỉnh thoảng cũng tăng đột biến trong giai đoạn đó, chẳng hạn như sau vụ tấn công khủng bố ngày 11/9/2001; nhưng sự sụt giảm tổng thể là đáng kể.
Điều này không chỉ xảy ra với chính phủ liên bang. Trong những thập niên qua, lòng tin của công chúng vào nhiều tổ chức có tầm ảnh hưởng đã bị tụt dốc. Từ năm 1964 đến năm 1997, tỉ lệ người Mỹ tin vào các trường đại học giảm từ 61% xuống còn 30%, trong khi lòng tin vào những tập đoàn chủ chốt giảm từ 55% xuống còn 21%. Lòng tin vào những tổ chức y tế giảm từ 73% xuống còn 29%, và vào ngành báo chí từ 29% xuống còn 14%. Trong thập niên qua, lòng tin vào các tổ chức giáo dục và quân sự đã được phục hồi, nhưng lòng tin vào Phố Wall và những tập đoàn lớn vẫn tiếp tục giảm.
Nhưng những con số có vẻ đáng báo động này có thể gây hiểu nhầm. Trên thực tế, 82% người Mỹ vẫn tin rằng nước Mỹ là nơi tốt nhất trên thế giới để sinh sống, và 90% thích hình thức chính thể dân chủ của họ. Người Mỹ có thể không hoàn toàn hài lòng với những lãnh đạo của họ, nhưng nước Mỹ chắc chắn không ở trên bờ vực của một cuộc cách mạng mang phong cách Mùa xuân Ả Rập.

Hơn nữa, dù chính trị đảng phái đã trở nên phân cực hơn trong những thập niên gần đây, nhưng điều này lại diễn ra sau thập niên 1950 và đầu thập niên 1960, khi việc thoát khỏi cuộc Đại suy thoái và chiến thắng trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai kích thích sự tin tưởng cao bất thường vào các thể chế của Mỹ. Trên thực tế, sự sụt giảm lòng tin của quần chúng vào chính phủ xảy ra mạnh mẽ nhất vào cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970.

Không chỉ thế, sự sụt giảm lòng tin vào chính phủ lại không đi kèm với những thay đổi đáng kể trong hành vi của người dân. Ví dụ, Cục Thuế vụ Quốc gia là một trong những tổ chức chính phủ gây dựng được ít lòng tin quần chúng nhất nhưng lại không có sự gia tăng đột biến về hành vi trốn thuế. Về mặt kiểm soát tham nhũng, Mỹ vẫn nằm trong nhóm đạt 90%. Và dù tỷ lệ bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử tổng thống giảm từ 62% xuống còn 50% trong nửa sau của thế kỷ 20, tỷ lệ này ổn định vào năm 2000, và tăng lên đến 58% vào năm 2012.

Sự mất lòng tin mà người Mỹ đã thể hiện có thể bắt nguồn từ một sự chuyển biến sâu hơn trong quan điểm của họ về chủ nghĩa cá nhân. Điều này đã dẫn đến sự giảm tôn trọng chính quyền. Thật vậy, những khuynh hướng tương tự là đặc trưng của đa số xã hội hậu hiện đại.

Do hệ thống liên bang của Mỹ mang tính phi tập trung nên sự chuyển biến xã hội này hầu như sẽ không ảnh hưởng đến tính hiệu quả của các thể chế Hoa Kỳ nhiều như người ta vẫn nghĩ. Thực tế, sự bế tắc ở thủ đô thường đi cùng với sự hợp tác chính trị và đổi mới ở cấp độ tiểu bang và thành phố, khiến người dân nhìn nhận chính quyền bang và địa phương cũng như nhiều cơ quan chính phủ khác một cách tốt đẹp hơn là họ nhìn nhận về chính phủ liên bang.

Phương pháp quản trị này đã tác động sâu sắc lên trạng thái tâm lý của người Mỹ. Một nghiên cứu vào năm 2002 chỉ ra rằng 3/4 người Mỹ cảm thấy được kết nối với cộng đồng của họ và đánh giá chất lượng cuộc sống của họ là tuyệt vời hoặc tốt, với gần một nửa số người trưởng thành tham gia vào các nhóm hay phong trào công dân.

Đó là tin tốt cho Mỹ. Nhưng nó không đồng nghĩa với việc các nhà lãnh đạo Mỹ có thể tiếp tục phớt lờ những nhược điểm của hệ thống chính trị, ví dụ như những “ghế an toàn” do gian lận (bằng cách phân chia lại khu vực bầu cử để giành ưu thế trong bầu cử – NBT) trong Hạ viện và những quá trình gây cản trở (việc thông qua các dự luật) ở Thượng viện. Liệu có thể vượt qua được những nguồn bế tắc như vậy hay không vẫn còn chưa chắc chắn. Và có những lý do chính đáng để nghi ngờ khả năng duy trì vị thế “siêu cường” của Mỹ không chỉ vì sự trỗi dậy của những nền kinh tế lớn mới nổi.

Thế nhưng, như tác giả theo quan điểm bảo thủ David Frum đã chỉ ra, trong hai thập niên qua, Mỹ đã trải qua một sự sụt giảm nhanh chóng về tội phạm, tai nạn ô tô, lượng tiêu thụ rượu và thuốc lá, lượng thải lưu huỳnh đi-ô-xít và nitơ đi-ô-xít, hai chất gây ra mưa a-xít, đồng thời dẫn đầu một cuộc cách mạng Internet. Do đó, những sự so sánh thẳng thừng như coi sự suy yếu của Mỹ giống với sự suy yếu của Đế chế La Mã là không có cơ sở./.

Joseph S. Nye là cựu trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng, chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ, và là giáo sư tại Đại học Harvard. Gần đây nhất, ông là tác giả của cuốn Presidential Leadership and the Creation of the American Era.

Bản gốc tiếng Anh: Project Syndicate




Friday, 24 October 2014

Ứng Cử Viên Sam Liccardo nói về nghị quyết cấm cửa Cộng Sản Việt Nam trong cuộc gặp gỡ truyền thông Việt Ngữ (Báo Cali Today)





Cập nhật: 24/10/2014 18:26

Vào tuần tới lúc 4:30pm ngày thứ Ba 28/10/2014 có phiên họp để thông qua nghị quyết “Cấm Cửa VC” mời mọi người đến tham dự và cho biết ý kiến, nguyện vọng hầu thông qua nghị quyết. Ông cần 6 phiếu để thông qua nghị quyết nầy.

Cali Today News - Cộng đồng Việt Nam tại San Jose trong mùa bầu cử năm 2014 đang được các ứng cử viên quan tâm, lưu ý. Sau một tuần, tiếp theo cuộc họp báo của ứng cử viên Dave Cortese vào ngày thứ Tư 15/10/2014 tại BoBo Drink San Jose, vào lúc 6:00pm ngày thứ Tư 22/10/2014 tại Café Paloma, San Jose, Ứng Cử Viên Thị Trưởng San Jose, Ông Sam Liccardo đã có cuộc họp báo với cộng đồng người Việt tại đây để trình bày một số đường lối hoạt động của ông khi ra ứng cử vào chức vụ Thị Trưởng San Jose.

Có khá đông giới truyền thông, báo chí Việt Ngữ và đồng hương đến tham dự. Người ta ghi nhận có Hệ thống truyền thông Cali Today, Truyền Hình Quê Hương, Tin Việt News, Nàng Magazine, Tiếng Dân Magazine, Chương Trình Phát Thanh Cư An Tư Nguy và một số nhà báo Thư Sinh, Nguyên Châu, Kiêm Ái, Phạm Bằng Tường, Nguyễn Đăng Trình...v.v.

Ứng cử viên Sam Licardo.

Mở đầu cuộc họp báo, Ông Bùi Định, người trong BTC, ngỏ lời chào mừng, giới thiệu thân thế của ứng cử viên Sam Liccardo, và cảm ơn giới truyền thông báo chí Việt Ngữ đã đáp ứng lời mời đến tham dự. Sau đó ứng cử viên Sam Liccardo trình bày chương trình hoạt động của ông. Ông nói “Kính Chào Quý Vị…” Sau đó ông nói về những điều ông lưu tâm. Trong bài nói chuyện ông đề cập đến 2 vấn đề có liên quan đến người Việt: Một là mở rộng công việc làm ăn tại phi trường San Jose, hai là Nghị quyết cấm cửa viên chức nhà nước CHXHCN Việt Nam đến San Jose. Ông cho biết: “Chúng ta nói về tuơng lai, nhưng trước hết tôi muốn đi ngược lại từ 6 tháng trước...” Ông Sam nói rằng ông có chương trình gặp gỡ và nghe ý kiến của người dân, cứ mỗi 6 tháng một lần ông đến gặp các cộng đồng các sắc dân trong thành phố để nghe ý kiến của họ, và buổi gặp gỡ hôm nay là một trong chương trình đó. Những vấn đề ông lưu tâm đó là an ninh, công việc làm...v.v. Ông sẽ đề nghị mở rộng việc làm ăn, thương mại trong phi trường San Jose, mở rộng và tạo sự dễ dàng để các tiểu thương có cơ hội mở các dịch vụ trong phi trường. Đối với công đồng Việt Nam ông muốn được gặp gỡ với cộng đồng để nghe ý kiến của mọi người. Nhất là vào tuần tới lúc 4:30pm ngày thứ Ba 28/10/2014 có phiên họp để thông qua nghị quyết “Cấm Cửa VC” mời mọi người đến tham dự và cho biết ý kiến, nguyện vọng hầu thông qua nghị quyết. Ông cần 6 phiếu để thông qua nghị quyết nầy. Ông cũng nói thêm rằng vào ngày 17/10/2014 ông có nhận được lá thư từ văn phòng Lãnh Sự CSVN tại San Francisco, tên Vương Hai Nam, đề cập (phản đối) đến nghị quyết “cấm cửa”. Ông cho biết sẽ có văn thư chính thức trả lời, và hôm nay qua buổi họp báo này ông muốn cho VN biết ông vẫn tiếp tục việc làm của ông. 

Ứng cử viên Sam Licardo và thân hữu: Lâm Hữu Đức (trái), Ls Diệp Thế Lân, Bùi Định.

Sau phần trình bày, các ký giả phóng viên đặt câu hỏi. Báo Cali Today hỏi những điểm chính của bản nghị quyết, ông cho biết: Trong nghị quyết ông có 5 điểm chính:

1/ Không chào đón viên chức CHXHCN Việt Nam đến San Jose
2/ Đại diện thành phố sẽ không tiếp đón phái đoàn của VN đến SJ
3/ San Jose sẽ không cử người đi công tác tại VN 
4/ Yêu cầu bộ ngoại giao HK thông báo cho thành phố biết trước 14 ngày nếu có phái đoàn của CSVN đi qua thành phố
5/ Không tốn tiền của thành phố cho việc an ninh cho các phái đoàn CSVN đến thành phố.

Đó là những điều ông muốn thực hiện; tuy nhiên, để được thông qua, trong văn bản Nghị Quyết phải có lời văn, cách viết thế nào để tìm được sự ủng hộ của các nghị viên khác trong Hội Đồng Thành Phố...v.v. Ông cũng cho biết trong quyền hạn của thành phố, ông sẽ lưu tâm đên vấn đề nhân quyền, tự do, dân chủ tại VN. Ông Nguyễn Châu hỏi về bài phỏng vấn trên đài Việt Nam Tự Do (giữa Ls Đỗ Văn Quang Minh và ông) chưa được phát? Ông Châu hỏi rằng trước đây ông chống lại Nghị quyết nầy vào lần trước, sao lần nầy ông đề nghị đưa ra? Ông trả lời ông rất muốn tất cả các cuộc phỏng vấn trên đài, trên báo đều được phát cho mọi người cùng xem; tuy nhiên, ông không phải là người quyết định có cho phát hay không. Còn chuyện ông có chống lại nghị quyết trước đây hay không, thì ông nói rằng không có mặt trong phiên họp ấy, và có thể người ta lầm ông với một đồng viện cũng người gốc Ý. Trong phần nầy ông Mạc Văn Thuận, một người trong Ủy ban Nghị Quyết đã xác nhận là ông Sam Liccardo không có mặt trong lần trước khi nghị quyết bị Ủy ban Định Chế bác bỏ.
Ông Kiêm Ái hỏi: “Ông cho biết sẽ phải viết nghị quyết “du di” để được sự thông qua của Hội Đồng Thành Phố (HĐTP) vậy những điều “du di” đó có ảnh hưởng đến những điều ông vừa trình bày? Sam Liccardo cho biết ý chính của văn bản vẫn giữ, nhưng ngôn từ viết (làm sao) để mọi Nghị viên trong HĐTP có thể chấp nhận được. Mục đích chính của văn bản là cấm cửa các viên chức CSVN đến San Jose. Ông Tường Phạm hỏi về một quảng cáo đăng trên website của báo online trong nước (VnExpress). Ông trả lời ông không bao giờ làm chuyện đó. Ông không trả tiền cho việc đó (dù chỉ 1 dime). Ông cho biết thêm: “Đó là các quảng cáo của ông đưa lên các công ty Google, Yahoo” và ông “sẽ tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, và sẽ có câu trả lời trong vòng 48 giờ.” 

Về vấn đề nhân quyền, ông cho biết rất quan tâm lưu ý. Ông cho biết sẽ có lời khuyến cáo lên bộ Ngoại Giao, ông cũng cho biết sẽ nghe ý kiến của CĐVN, sẽ tiếp tục theo dõi về nhân quyền tại VN, ông nói thêm rằng quyền hạn của một thành phố không thể thay đổi chính sách của chính phủ, nhưng nếu có nhiều ý kiến (của người Việt) sẽ đưọc lắng nghe. Ông khuyến khích mọi người đến vào chiếu thứ Ba 28/10/2014 để nói lên nguyện vọng của người Việt. 

Về an toàn trong thành phố, về cuộc biểu tình tại City Hall trong tuần qua về vấn đêà an toàn trong thành phố. Ông cho biết hiện nay ông đưa ra đề nghị dùng các phương tiện kỹ thuật như video của các cơ sở thương mại, những nơi công công để theo dõi và tìm ra kẻ gian, bảo vệ dân chúng trong khi chờ đợi những chương trình to lớn hơn. (Ông phân phát một quyển sách về việc nầy -Safer city, Smarter Government - A Plan for San Jose’s Future). Ông cũng hứa sẽ tăng lương 11% cho cảnh sát và thuê mướn thêm cảnh sát, mở rộng và khuyến khích các chương trình sau giờ học, thêm việc làm cho học sinh, để thanh thiếu niên không bị lôi kéo vào các băng đảng tội phạm.

Có người hỏi các cuộc trưng cầu ý kiến trên các tờ báo nói về 2 ƯCV? (Có người cho biết theo đài 1590AM, ứng cử viên Dave Cortese dẫn trước ƯCV Sam Liccardo 8%) 

Ông trả lời đó những trưng cầu ý kiến chưa chính xác, chưa phải là câu trả lời quyết định, ông không lưu tâm; nhưng, theo ông “ý kiến chính xác nhất sẽ trả lời vào ngày 4/11”. Đó là ý kiến ông muốn được nghe. 

Buổi họp báo chấm dứt khoảng 7:00pm sau lời cảm ơn của ứng cử viên Sam Liccardo, và ông không quên mời gọi mọi người đến tham dự buổi họp của HĐTP và lúc 4:30pm ngày Thứ Ba 28/10/2014. Người giúp thông dịch cho cuộc họp báo là LS Diệp Lân.

Đây là nguyên văn lá thư trả lời Ông Vuong Hai Nam, Lãnh Sự Quán VN:

STATEMENT FROM COUNCILMEMBER SAM LICCARDO IN RESPONSE TO THE LETTER FROM THE CONSULATE GENERAL OF VIETNAM
October 23, 2014
Dear Consul General Vuong Hai Nam,
Thank you for your letter. While I appreciate your concerns, my first and foremost responsibility lies with my community. I will continue to press forward with this resolution in solidarity with the thousands of Vietnamese Americans in San Jose who have fought and struggled for freedom and democracy in Vietnam. I will be more open to further dialogue when the government of Vietnam halts it's human rights abuses, releases all political dissidents, and allows democratic rule across all of Vietnam.
Sincerely,
Samuel T. Liccardo Councilmember, City of San Jose 

Lê Bình tường thuật

Ghi chú: Kể từ số báo này đến ngày bầu cử, hệ thống truyền thông Cali Today sẽ cập nhật liên tục tin tức và nhận định về bầu cử, mời qúy độc giả theo dõi trên nhật báo Cali Today và trên website baocalitoday.com.



View My Stats